Đèn mới sơn, chưa khô nên nhỏ sơn xuống, Linh Nhi nhìn thấy tưởng quỷ.
- Làm phiền hai vị, là Linh Nhi hoa mắt nhìn lầm. Quấy rầy Nhan chiêu dung nghỉ ngơi, nô tỳ thay chủ tử nhà ta xin lỗi Nhan chiêu dung, mong nương nương đại nhân đại lượng, tha thứ Linh Nhi.
Hạ Dạ trưng khuôn mặt tươi cười hướng Lập Phong và Tuyết San cúi người hành lễ. Còn Linh Nhi thì ngây ra, không tin Lập Phong giải thích.
Rõ ràng là có quỷ...
Tuyết San hừ một tiếng; Hạ Dạ vội kéo Linh Nhi, Linh Nhi còn sợ hãi, não ngừng hoạt động, mắt vô hồn, không phát hiện dụng ý của Hạ Dạ. Trong khi đó, Hạ Dạ lòng nóng như lửa đốt, không có biện pháp nào khác, chỉ có thể lại kéo tay Linh Nhi:
- Hai vị thứ lỗi, Linh Nhi hoảng quá rồi.
Hạ Dạ nhéo Linh Nhi. Linh Nhi bị đau, ý thức dần quay lại;
- Mau hành lễ! - Hạ Dạ thấp giọng nói.
Linh Nhi si ngốc theo lời Hạ Dạ mà cúi người, mặt mờ mịt như đi vào cõi tiên.
- Thôi thôi. - Tuyết San khoát tay, mày giãn ra, - Niệm tình vi phạm lần đầu, chúng ta tha cho ngươi.
- Tạ cô cô. - Hạ Dạ vui ra mặt và cúi người Linh Nhi vẫn không có hồi thần.
- Việc này cũng là ta đại ý. Vốn nghĩ gió sẽ thổi khô sơn. Không ngờ, nó lại nhiễu xuống đất; làm Linh Nhi cô nương hoảng sợ, là ta không đúng. - Lập Phong áy náy nói.
- Không không không không, cô cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-tram-kieu-chet-cua-gian-phi/2571537/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.