Liên Khả Hân ngạc nhiên, cảm giác có gió lạnh kéo tới, nàng lạnh cả người mà run run.
"B-bệ hạ... Ý của ngài... ?"
Liên Khả Hân gượng cười, mắt ngận nước làm mờ, lấy tay lau, không giải thích được vì sao Tô Hành lại nói như vậy, càng không hiểu vì sao thần sắc y đột biến. Sống cùng Tô Hành mấy năm nay, Liên Khả Hân tự nhận cực kỳ hiểu y, đến từng một ánh mắt, động tác, nhưng lúc này nàng lại ngạc nhiên phát hiện không biết từ khi nào nàng không hiểu được y nữa, nàng không đoán được y nữa. Loại cảm giác này khiến nàng hoảng sợ. Nàng yêu y nhiều năm như vậy, khi nào y thay đổi mà nàng không phát hiện? Có thể là, từ khi vào cung, bị quyền thế và đế sủng làm đầu óc mê muội, từ đó không chỉ là mong muốn tình yêu của vua, mà còn có quyền thế chí cao vô thượng?
Tô Hành sửa lại ống tay áo, lãnh đạm nói:
"Nghe không hiểu? Không sao cả. Tôn Đắc Trung sẽ đến nói cho ngươi biết."
Y phất tay và đứng dậy, muốn đi.
Liên Khả Hân cả người cứng đờ, quỳ xuống, ngăn cản Tô Hành, đỏ mắt nói:
"Bệ hạaa... Thần thiếp biết sai rồi, xin bệ hạ thứ tội..."
Tô Hành hờ hững nhìn khuôn mặt khóc đến hoa lê đái vũ, chẳng hề thương tiếc chi, trái lại chỉ thấy khó coi.
"Bệ hạ, thần thiếp có thể giúp ngài loại trừ Phủ Định Quốc Công!"
Tô Hành dừng bước, ghé mắt nhìn Liên Khả Hân, thần tình lãnh đạm.
"Thần thiếp biết hiện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-tram-kieu-chet-cua-gian-phi/2571511/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.