Gần đây, Tô Hành có nghiêm trọng cảm giác nguy cơ. Tiêu Thanh Giác đồng dạng cũng như vậy. Hai người nhìn qua kia, chỉ thấy thiếu niên ấy đứng ở bên hồ khí định thần nhàn câu cá, Tiêu Quân Nhã thì ngồi ở một bên nâng má chăm chú nhìn phao câu cá...
Thiếu niên đó là nghĩa tử của Nam quốc công mới thu nhận, Giản Vân Hạc.
Tiêu Thanh Giác nói thiếu niên này cũng là trải qua nhiều tai nạn, tới Kinh Thành mới được Nam Quốc công chọn trúng, lập tức nhận làm nghĩa tử. Tiêu Quân Nhã tính tình hoạt bát vậy mà chịu ngồi im, cứ như vậy mà ngồi nhìn cho đến khi phao câu cá chìm xuống mới hoan hô lên, gọi để Giản Vân Hạc thu cần. Giản Vân Hạc cười ôn hòa, quay đầu nhìn Tiêu Quân Nhã, tất cũng hàm chứa vô tận ôn nhu. Vì vậy, Tô Hành không bình tĩnh.
Dưới mí mắt hắn muốn cướp vợ của hắn? Không có cửa đâu!
Bởi Tiêu Quân Nhã ngồi lâu mà tự nhiên đứng lên chân khó tránh sẽ bị tê; Tô Hành nhanh chóng xông lên, lao tới đỡ tay nàng. Mà Tiêu Quân Nhã thì vô ý, tâm tư đều đặt ở con cá chép...
"Vân Hạc ca ca, huynh thật lợi hại!" Nàng cười như hoa, muốn ngọt bao nhiêu thì ngọt.
Tô Hành nghe như nuốt hoàng liên, khổ nói không nên lời, chỉ biết nắm tay nàng thật chặt.
Giản Vân Hạc ôn nhuận cười, thoáng nhìn qua vẻ mặt khó chịu Tô Hành rồi nhìn cười tươi như hoa Tiêu Quân Nhã, nhẹ giọng nói:
"Ta câu được mấy con, lát nữa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-tram-kieu-chet-cua-gian-phi/2571427/chuong-131.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.