Tiểu Dịch Thần cũng vô cùng kinh ngạc, còn Khương Thân và Lục Cận Dự cũng cảm thấy sửng sốt, còn không biết từ khi nào, cô bé này lại có khả năng lớn như vậy, còn biết xoay người!
Đã thấy thân thể nhỏ bé của Nguyệt Dao chổng mông lên, lưng hướng lên trời mà dựa sát vào thành giường, hai cánh tay trắng noãn thuật thế nắm món đồ chơi nhỏ treo bên cạnh, đạp vài cài, lại lật trở về, nằm ở trên giường, hai cánh tay quơ múa, qua qua lại lại, nước bọt dính vào khăn mềm.
Khương Thân bỗng tò mò hỏi: "Vậy những lúc ở nhà, là ai thay tã cho Nguyệt Dao vậy?"
Vân Thi Thi bỗng nhiên nghĩ tới một việc, "phốc" bật lên một tiếng cười.
Khương Thân vội vàng hỏi chuyện gì xảy ra, sao cô lại cười như vậy.
Chợt nghe cô nói: "Tôi nhớ đến người kia, bộ dáng khi lần đầu tiên thay tã cho Nguyệt Dao!"
Trong miệng cô cười, không cần đoán, cũng biết là ông chủ rồi!
Khương Thân có chút kinh ngạc mở to hai mắt nhìn: "Ông chủ còn biết thay tã sao?"
"Đúng vậy! Mọi người cũng không phải không biết anh ấy, trong lòng luôn coi con gái là nhất, từ khi có Nguyệt Dao, anh ấy luôn coi cô bé như bảo bối vậy! Chuyện gì cũng hận mình không thể làm hết! Tôi nói muốn thay tã, anh ấy nhất định không chịu được, tự mình tới làm! Anh ấy khi đó tràn đầy tự tin không cho là đúng, nói thay tã thì có khó khăn, kết quả, đến khi cởi tã ra, gương mặt anh ấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-thai-hai-bao-giam-doc-hang-ti-yeu-vo-tan-xuong/2045855/chuong-3181.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.