Tương lai chúng ta sau này vẫn có thể có con, em không cần khổ sở, hiện tại em vừa mới tỉnh lại, không thể để quá mức bi thương.”
Anh ở một bên nhẹ nhàng an ủi nói.
“Nhưng không bao giờ’… là đứa trẻ này nữa.”
Giong Lam Hân nghẹn ngào, nước mắt chảy ra.
Lục Hạo Thành không nói gì, lẳng lặng ở cạnh cô.
Qua hồi lâu, Lam Hân cũng không thầy mở mắt, hình như đã ngủ say, Lục Hạo Thành hoảng sợ, gọi bác sĩ tới kiểm tra thêm một lần, bác sĩ nói cô vừa mới tỉnh lại, thân thể còn Suy yếu nên đã ngủ thiếp đi.
Sau khi ngủ một giấc tinh thần sẽ khá hơn rât nhiêu.
Lục Hạo Thành nghe được lời bác sĩ, lúc này mới cảm thây yên tâm hơn.
Tin tức Lam Hân tỉnh lại, Lục Hạo Thành cũng không thông báo sớm mọi người.
Ngay cả Lâm Mộng Nghỉ ở bên phòng bệnh bên cạnh anh cũng chưa thông báo, sợ sau khi Lam Hân biết bà nội gặp chuyện không may, đáy lòng lại càng thêm khó chịu.
Sau đêm này,tất cả dây nhơ chẳng chịt của máy móc trên người Lam Hân đều được lây ra, anh nhẹ nhàng lau người cho Lam Hân lúc cô đang ngủ mê man, ôm lấy cô đi vào giắc ngủ, một đêm này, là đêm ngủ an tâm nhất của anh từ khi Lam Hân gặp chuyện không may tới nay.
Hai người ngủ thẳng tới giữa trưa, Lam Hân bị cơn đói làm tỉnh.
Vừa mở to mát, đập thẳng vào mắt là khuôn mặt đẹp trai phóng đại của ai đó, so với trước kia thì trông anh gây hơn rất nhiều, cũng hốc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-thai-ba-bao-papa-tong-tai-sieu-manh-me/393404/chuong-1409.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.