Hôm nay Mộ Yến Lệ có hơi bận rộn nên Dung Tư Thành đi đón con, khi cô về đến nhà đã là 6 giờ rưỡi tối rồi.
Vừa mới bước vào cửa, Mộ Gia Hạo đã vội vàng chạy tới, kêu lên với cô: “Chú Dung ngủ rồi.” Mộ Yến Lệ lúc này mới nhìn thấy Dung Tư Thành đang ngủ trên ghế sofa, có lẽ là trong môi trường quen thuộc, hoặc cũng có thể anh quá mệt rồi, lúc cô về cũng thực sự không muốn đánh thức anh. “Chú Tề của con cũng chưa tới sao?”
Mộ Gia Hạo lắc đầu, sau đó cậu bé nắm tay Mộ Yến
Lệ, kéo cô đi vào phòng ngủ của mình.
Mộ Yến Lệ không hiểu ý của cậu bé. Sau khi đi vào phòng ngủ, Mộ Gia Hạo khoá cửa lại. “Có chuyện gì thế? Sao con bí ẩn quá thế?” Mộ Yến Lệ cảm thấy rất khó hiểu.
Mộ Gia Hạo nhãn hết mặt mày lại, cúi đầu, liên tục đá nhẹ vào chân cô.
Một lúc sau, cậu bé mới nói: “Mẹ ơi, hình như con đã làm sai một chuyện”
Mộ Yến Lệ hơi nhưởng mày, cũng có chút ngạc nhiên, con trai cô có chỉ số thông minh rất cao, hiếm khi cậu bé làm sai chuyện gì. “Sao thế? Con nói cho mẹ nghe nào!”
Mộ Gia Hạo cau mày, sau đó cậu bé nói với mẹ việc mình đã giáo huấn Tề Vân Tiêu như thế nào. Đó cũng xem như là một lời thú nhận thắng thắn.
Mộ Yến Lệ hết sức ngạc nhiên, cô hỏi Mộ Gia Hạo: “Không lẽ sáng nay chú Dung tìm còn là vì muốn nhờ con đến giúp chú Tề sao?”
Mộ Gia Hạo thú
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-thai-ba-bao-boi-me-toi-la-cuong-nu/1197624/chuong-260.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.