Tế Vấn Tiêu sững sờ, rất lâu sau mới cười lên: "Cháu nghĩ xa quá."
Dung Tư Thành nói: "Ừm, học đi, đàn ông không biết nấu ăn sẽ không tìm được bạn gái!"
Mộ Yến Lê: …….…
Đây là phương pháp giáo dục gì đây?
Hơn nữa, bọn họ đây không phải là đang ám chỉ cô cái gì cũng không biết?
Tề Vấn Tiêu lúc này mới ngộ ra nhìn về phía Mộ Yến Lê, chỉ nhìn thấy cô dáng vẻ đang cố gắng thu nhỏ cảm giác tồn tại lại, hận không thể ẩn thân.
Bỗng nhiên không nhịn được cười bật cười lên: "Không biết gói sủi cáo thì có cái gì chứ, rất nhiều người đều không biết, chú cũng gói không đẹp, chú lúc còn nhỏ với chú"
Lời của anh ấy còn chưa nói xong, liền theo bản năng mà dừng lại.
Dung Tư Thành ngước mắt nhìn anh ấy bốn mắt nhìn nhau, anh biết lời tiếp sau của anh ấy nói.
Anh ấy là cùng với anh học, hai anh em bọn họ bữa sủi cảo đầu tiên mà sau khi biết gói chính là gói cho mẹ ăn. Anh không nhắc đến chuyện năm đó, chỉ nói: "Vậy thì lát nữa cháu gói." Nói xong cố ý nhìn Mộ Yến Lệ: "Em biết cái gì?"
Mộ Yến Lệ âm thầm cuộn mi, cô biết cái gì trong lòng anh còn không rõ sao?
Lại còn phải hỏi
Cô lườm anh, nói: "Tôi biết ăn!"
Mộ Gia Hạo lại cười hì hì nói: "Con sẽ học!" 11
Mộ Yến Lê: ".
Sao cảm giác mình như người ngu ngốc vậy!
Dung Tư Thành nhìn cô gái nhỏ phiền muộn, cười: "Không sao, lát nữa tôi dạy em!"
Anh nói xong bắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-thai-ba-bao-boi-me-toi-la-cuong-nu/1197614/chuong-250.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.