Lúc Dung Tư Thành trở về bán đảo Hà Liễu cũng đã hơn 11 giờ đêm, sau đó anh đi tắm một cái.
Lúc anh làm xong mọi việc đồng hồ cũng điểm đúng 0 giờ. Anh nằm trên giường lăn qua lăn lại không ngủ được.
Vụ tai nạn xe lúc đó không phải do Cành Mai Chi và La Bằng làm, vậy còn phải điều tra thêm một lần nữa.
Càng nghĩ về chuyện đó, anh càng thấy nhớ bạn gái.
Nhưng nhất định là cô đã ngủ, anh cầm lấy điện thoại, muốn gọi một cuộc điện thoại, thật ra đã là lần thứ năm gọi điện trong ngày hôm nay.
Chính xác là mới nửa ngày đã gọi 4 cuộc điện thoại.
Trước giờ anh chưa bao giờ cảm thấy bản thân mình như vậy, nhưng không gặp cô một thời gian, cảmgiác nhỏ nhưng cứ như ngấm vào xương cốt, không thể nào chịu được thêm một phút.
Không biết làm cách nào để cô ấy đến đây trong khi đàn anh của cô ấy đang ở bên cạnh?
Đang nghịch điện thoại di động, anh cảm thấy không nên làm phiền cô ấy muộn như vậy, nhưng có khi nào may mắn là cô ấy chưa ngủ không?
Cuối cùng, nỗi khao khát hoàn toàn chiến thắng, nhưng anh vẫn giữ được một chút tình táo, thay vì gọi điện, anh gửi một tin nhắn: "Bạn gái tôi ngủ chưa?"
Sau đó, anh cầm di động chờ.
Một phút, ba phút, mười phút đã trôi qua... Bên kia không hồi âm. Lúc anh cho rằng cô thật sự đã ngủ rồi, đột nhiên
Mộ Yến Lê gọi video đến.
Dung Tư Thành vui mừng như phát điện, cầm điện thoại soi mặt, vẫn ổn.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-thai-ba-bao-boi-me-toi-la-cuong-nu/1197603/chuong-239.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.