Có thể ngồi chứ không đứng, có thể nhàn rỗi chứ tuyệt không gây chuyện, đây là chuẩn mực làm việc của Lý Tịch. Nếu không phải bị biểu muội thanh mai trúc mã Tiểu Tiệm hối lên kinh thành làm quan, y thà rằng cả đời ở nhà ngắm hoa đào.
Nhưng thế sự liệu ai nói trước, chuyện y vô tranh vô cầu lọt vào ánh mắt hoàng đế âu cũng là một tình thế. Thăng quan rồi lại tiến chức, lòng yêu mến của hoàng đế với Lý Tịch mà nói là biểu hiện vô nhân đạo – gây trở ngại y về đoàn viên với Tiểu Tiệm! Thế nhưng, dù y có lười nhác lại ưa trốn việc cũng không cách nào làm ngơ nỗi khốn đốn của dân chúng.
Thấy dân tình thì lòng chẳng an, đối chuyện lại chính trực ngay thẳng. Nội tâm Lý Tịch vô cùng mâu thuẫn, cứ mẫu thuẫn thế mà thẳng tiến trên con đường danh thần tướng hiền của mình…
Bao nhiêu năm sau, mỗi khi nhắc đến bốn năm đầu tiên thời Gia Vĩnh, ai cũng khó quên cơn gió bấc kia. Ngày hè rành ra đấy mà gió thổi cắt da, là gió độc chứ chẳng còn lạnh nữa. Đấy cũng là năm mà theo dân chúng là lúc con người dã man Ngôn Ấp kia lên thành anh hùng. Dù bao năm có trôi qua, mọi người hẵng vẫn nhớ như in hình dáng thản nhiên của vị vương giả cưỡi ngựa đứng dõi mắt nhìn thành trì kia.
Dưới thế cuộc đang xoay vần, kinh thành bừng cháy. Hiếm thấy trận hỏa hoạn nào lại bùng cháy cả ngày đêm, đến tận rạng sáng hôm sau mới tàn. Giữa đống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-tay-che-troi/2118212/chuong-1-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.