Edior: phuogot_93
Anh khẽ nâng môi, con ngươi đen nhìn thẳng cô: “Em thầm mến anh?”
Ặc…
Bạn Tô giống như bị sét đánh trúng đỉnh đầu, cái này cái này, ai nói cho anh biết vậy?
Chắc chắn là Tiểu Mễ! Tiểu Mễ cậu thật quá đáng, dám bán đứng bạn thân cùng phòng!
Vệ sư huynh sẽ không nghĩ rằng cô cố ý ngã vào anh chứ?
Ôi trời ơi, phải mau nghĩ cách cứu vãn lại thôi.
Bạn Tô uốn éo: “Vệ Vệ Vệ sư huynh! Em em… Cái đó, em chỉ thuần túy là ngưỡng mộ trên tinh thần thôi!”
Chàng trai nhíu mày, ý bảo cô tiếp tục nói.
Bạn Tô lại ngây dại bởi vì… Cô phát hiện Vệ sư huynh nhướn mày trông thật hấp dẫn. >.<
…
Cũng không biết là ánh mắt bạn Tô nào đó lộ vẻ thành thực hay là vì ánh mắt cô sáng ngời.
Trong mắt Vệ đại công tử dần nổi lên một cảm xúc khó nắm bắt.
Giống như đã quyết định gì đó trong chớp mắt.
Đột nhiên anh khom lưng ghé sát cô, cầm lấy một lọn tóc dài.
Ừ, không có mùi son phấn, điều này làm anh rất hài lòng.
Vừa rồi trong thư viện có thoảng qua mùi hương hoa bách hợp, giờ lại mơ hồ chạy vào trong mũi anh rồi.
Còn nữa, vừa rồi trong lúc cô bối rối, lơ đãng chạm vào nơi mềm mại nào đó đột nhiên lại thấy muốn.
Thậm chí, miệng đắng lưỡi khô. phuogot_d.dlqdn
Tối hôm ở phòng y tế, cô bạn cùng phòng tóc ngắn và mấy người khác đứng ở cửa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-nha-ho-ly-than-thiet/1898264/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.