Kiểm tra khảo sát được tiến hành ở phòng thí nghiệm bên cạnh văn phòng của chủ nhiệm.
Khi còn chưa bắt đầu, Tô Bối đã thấy bộ dáng của một thiếu niên xuất hiện ngay cửa.
Thiếu niên nọ rất cao, đại khái so với Tô Tiểu Bảo hiện tại cao hơn hẳn nửa cái đầu, đồng phục ăn mặc nửa vời, trên người mặc một chiếc áo thun, hai bàn tay đang đút vào túi của quần đồng phục, lười nhác bước đến, cả người mang dáng vẻ cà lơ phất phơ.
Đối phương một bộ dáng như vậy, khiến Tô Bối nhớ tới một học sinh bị khuyết tật ở trường lúc bọn họ còn học ở trường trung học của huyện.
Điểm khác biệt duy nhất ở đây, có lẽ là người này so với bạn học kia thì ưa nhìn hơn, hơn nữa là người mà Tô Bối, ngoại trừ ba ba của bọn họ ra, trông chỉ kém mỗi Tô Tiểu Bảo.
Chủ nhiệm lúc này cũng chú ý tới thiếu niên vừa bước vào: “Tạ Dân Hiên, em đến rồi sao.”
"Ừ, gọi em tới có chuyện gì?” Người được gọi là Tạ Dân Hiên lười nhác lên tiếng hỏi, khi nói chuyện còn ngáp một cái.
Tạ Dân Hiên liếc mắt nhìn ba người còn lại trong phòng.
Đầu tiên nhìn đến Trần Đức đang mặc đồ tây.
A, có điểm quen mắt.
Sau đó là đến Tô Bối……
Ánh mắt Tạ Dân Hiên dừng trên người Tô Bối còn chưa quá 5 giây, đã bị một ánh mắt lãnh đạm khác đánh gãy.
Tầm mắt của Tạ Dân Hiên đối diện với Tô Tiểu Bảo ở cạnh Tô Bối, quá trình đánh giá lẫn nhau dường như mang theo một tia
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-nha-chung-toi-deu-la-phan-dien/217036/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.