"Có việc?" Tạ Dân Hiên lại khôi phục bộ dáng cà lơ phất phơ.
"Thật ra cũng không có chuyện gì lớn", Tống Tâm Di miễn cưỡng cười cười: "Chỉ là muốn hỏi cậu một chút, vì sao lại giúp Tô Bối kéo phiếu?"
Thời gian trước Tống Ngạn Thành có nảy sinh quan hệ với những gia tộc khác vì công việc làm ăn, vì vậy thường xuyên đến thăm hai nhà họ Tạ, Diệp, vậy nên ba đứa trẻ vốn đã quen nhau từ nhỏ.
Trong nhận thức của Tống Tâm Di, cô cùng Diệp Thần và Tạ Dân Hiên chơi với nhau từ nhỏ, cũng coi như là thanh mai trúc mã, chẳng qua quan hệ giữa cô và Diệp Thần tốt hơn chút ít.
Nhưng trên thực tế, trong lòng Tống Tâm Di lại thích Tạ Dân Hiên hơn.
Cô đã từng ám thị ngầm với Tạ Dân Hiên rất nhiều lần, thậm chí còn vụng trộm để lại một tờ giấy thổ lộ trong sách giáo khoa của hắn, nhưng Tạ Dân Hiên trước sau đều không đáp lại quá cô, thậm chí sau đó, Tạ Dân Hiên còn dần dần giữ khoảng các với mối quan hệ với cô và Diệp Thần.
Nhưng bọn họ vẫn là bạn bè với nhau mà?
"Cuộc bỏ phiếu giáo hoa học đường" năm trước, tuy Tạ Dân Hiên không bỏ phiếu cho cô ta, nhưng cũng không bỏ phiếu cho người nào khác, trong lòng Tống Tâm Di còn tạm chấp nhận.
Nhưng lúc này, Tạ Dân Hiên không chỉ bỏ phiếu cho cái người tên Tô Bối kia, thậm chí còn giúp đối phương kéo phiếu!
Dựa vào cái gì chứ!
"Tô Bối là thành viên của lớp 7 bọn tôi, tất nhiên tôi phải bỏ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-nha-chung-toi-deu-la-phan-dien/1153728/chuong-18-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.