Tần tiên sinh xảy ra chuyện.
Khi biết được tin tức này, đám người Trần Đức vẫn còn đang ở Cảnh Viên.
Thật ra đêm qua anh mới chỉ biết tin sếp vừa kết thúc công tác tại thành phố S, sắp trở về thành phố B.
Sáng sớm hôm nay, Trần Đức vội vàng đến đây vì muốn báo cho hai chị em Tô Bối tin sếp trở về.
Lại không ngờ tới, Tần tiên sinh thế nhưng gặp phải tập kích trên đường đến sân bay.
Điện thoại của Tần tiên sinh không kết nối được, điện thoại trợ lý cũng không thể liên lạc, vệ sĩ đi theo bọn họ cũng không gửi đến một chút tin tức nào.
Gương mặt trầm ổn của Trần Đức lần đầu lộ ra biểu tình khẩn trương.
"Tiểu Bảo, Tiểu Bối, hai đứa cứ đi đến trường đi, bên công ty có chút việc gấp, chú phải qua đó ngay."
Trần Đức chỉ vừa mới đặt chân vào đây, sau đó tiếp một cuộc điện thoại, còn chưa đến một phút đã phải rời đi rồi ư? Không phải có chuyện muốn nói với bọn họ sao?
Tô Bối tỏ vẻ khó hiểu đối với biểu hiện của Trần Đức.
Nhưng mà, nhìn nét vội vàng trên mặt Trần Đức có vẻ không giống đang nói dối, trong đầu Tô Bối chợt lóe lên một suy nghĩ, cả người đột nhiên căng thẳng.
"Chú Trần, có phải ba đã gặp chuyện gì bên đó hay không?" Tô Bối mở miệng truy hỏi.
Rất nhạy bén.
Hay nên nói cha con tâm linh tương thông?
Trần Đức trong lòng cũng không có thời gian để cảm thán, do dự vài giây liếc nhìn hai đứa, cuối cùng vẫn không trực tiếp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-nha-chung-toi-deu-la-phan-dien/1153725/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.