Giọng nói này, nửa quen lại nửa không. Trong như nước mùa thu, nhẹ nhàng tựa cơn gió, bên trong có vài phần trêu đùa không che dấu. Phong Mạc Tử theo bản năng, khẽ quay đầu lại người vừa phát ra giọng nói ấy.
Trước mặt cậu, một cô gái có mái tóc ngắn nhuộm đỏ, khuôn mặt xinh đẹp trưởng thành, đôi mắt híp lại lộ ra ý cười. Phong Mạc Tử thoáng có chút ngạc nhiên, xong khuôn khuôn mặt hiện lên nét cười nhẹ của mùa xuân.
-Hồng Yên tiểu thư! Chào mừng trở về nước.
Một câu gọi, một lời chào lịch sự cho người bạn đã lâu không gặp rất đỗi bình thường.
Phải! Cô gái vừa phát ra giọng nói đó chính là Hồng Yên, con gái rượu chủ tịch Hồng. Cô và Lân đã qua Mĩ hai năm, vì một số chuyện quan trọng nên đã trở về đây. Hồng Yên nhìn Phong Mạc Tử, những năm qua thật sự có quá nhiều thay đổi, thay đổi nhiều và nhanh đến mức khó tin, làm người khác nghĩ đây chỉ là một cơn ác mộng. Mạc Tử trước mặt cô vẫn như trước, một phong thái khiến người ta ngưỡng mộ, ung dung, bình thản, dường như không gì có thể làm cậu lay động. Nhưng nếu nhìn sâu vào vấn đề một chút, một khía cạnh khác sẽ mở ra, cậu bây giờ chỉ sống cho phần thể xác.
Hồng Yên có chút xót xa cho cậu, đôi mắt không chút sức sống đó làm cô có chút áy náy. Chỉ là chút áy náy này sẽ mau kết thúc thôi.
-Cảm ơn! Đừng gọi tôi là tiểu thư tiểu các gì đó, nghe xa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-ngoan-hai-mat-viec-cho-em-chon/2110184/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.