Mạc Tử nhìn xung quanh, vẫn là không có cô ấy, đã là nơi thứ năm cậu tìm. Trong lúc bực tức lại nản chí, cậu đấm mạnh vào cửa kính, không được, cậu phải thật bình tĩnh.
Trước mặt là núi rừng cao chót vót, gió ở đây thoang thoảng nhẹ nhàng, trong lành và mát mẻ làm dịu đi tâm trạng hiện giờ của Phong Mạc Tử. Ở đây khá gần với chung cư của hai người, nếu đi xe một tiếng có thể đến nơi, phong cảnh chỗ này lại rất đẹp nhưng vắng vẻ, hiếm người đi qua, lâu lâu chỉ có vài chiếc xe tải ngang qua.
Một người tính toán trên thương trường như cậu, đoán trước được sự việc, nắm bắt cả suy nghĩ của đối phương giờ đây lại bất lực trước người con gái mình yêu. Mạc Tử tự cảm thấy bản thân rất vô dụng, cô đi đâu cậu cũng không thể tìm được.
- Cô có mua nước không?
- Cảm ơn. Tôi không khát.
Giọng vừa rồi, là giọng của cô ấy. Mạc Tử nhìn về hướng phát ra giọng nói quen thuộc đó. Trên chiếc ghế đá hướng ra phong cảnh dành cho khách du lịch ghé qua là cô gái mặc một chiếc áo nỉ màu tro kết hợp với quần jean cá tính. Đôi mắt cô ấy một mực hướng về phía núi rừng mênh mông, mái tóc được cột lên nhẹ nhàng giống như một thiên sứ.
Nếu nhìn sơ qua sẽ dễ bị lầm là học sinh cấp ba, An của ngày hôm qua quyến rũ trong bộ đầm bao nhiêu thì hôm nay lại thuần khiết bấy nhiêu. Mạc Tử nhìn An, trong lòng nhất thời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-ngoan-hai-mat-viec-cho-em-chon/2110179/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.