Ôi chao ôi, ngọt sơn sớt, An chết chìm trong hũ mật ong mất thôi. Trong lòng cảm thấy hạnh phúc, ấm áp đến lạ, rõ ràng đang làm chủ đùng một cái liền dưới thân người ta. Nhìn ánh mắt sâu thẳm đầy kiên định, cúc áo cậu bị rối loạn, An lướt mắt một cái, bờ vai rộng lớn, từng đường xương quai xanh mê người, cảnh xuân sắc như vậy lại kết hợp với cái tình huống quái gở này khiến người ta thật không thể tiếp tục chong xáng.
Từ đâu đó nổi lên rặng mây phiếm hồng trên mặt An đầy mờ ám, không phải chưa từng nhìn thấy, mà là chưa bao giờ quan sát kĩ như lúc này. Hình như cậu thấy cô cứ nhìn chằm chằm mình thì nghi ngờ, An sợ bị phát hiện, đâu có dám ngó nữa, bâng khuâng nhìn sang chỗ khác.
Mạc Tử biết hay sao ế, tự dưng cười, đúng là rồ. Xong cậu vén tóc mái cô sang hai bên, trên trán lấm tấm mồ hôi liền cảm thấy mát hơn. Rồi nhìn cô, một cách nghiêm túc, giọng nói cũng nhỏ nhẹ lại có phần trầm trầm của đàn ông
-Phương Hoài An, em nghe cho kĩ, một là lấy anh, hai là làm vợ anh, em chọn cái nào?
Tai An như bị ù đi vậy, đấy là cầu hôn à, cầu hôn phải không, ai cho cô biết với? Sao mà cô cứ có cảm giác như bị ép buộc í, lấy với làm vợ nó khác nhau cái chi no mo rựa gì thế?
Trên phim người ta lãng mợn biết bao, này nhé, hoa hồng nè, nến nè, biển nè, nhẫn nữa, người con trai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-ngoan-hai-mat-viec-cho-em-chon/2110174/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.