-Cô muốn hại tôi? Vậy mà tôi còn nghĩ chúng ta có thể làm bạn. Đi đi! Ra khỏi đây ngay bây giờ, tôi không muốn nhìn mặt cô.
Haley tức giận hét lên, hai tay ôm mặt nức nở đuổi An đi. Phong Mạc Tử nhìn cháo nấm sáng nay vương vãi khắp nơi, lại nhìn An lặng lẽ lau dọn không nói gì, vết thương trên vai chưa khỏi, nay lại thêm vài vết bỏng trên người cô, cậu bất giác chau mày. Đi đến, cầm tay kéo cô đứng lên, chủ ý là muốn xem vết thương của cô nhưng miệng lại không tự chủ được hỏi
-Em không biết Haley dị ứng với nấm?
An từ lúc nãy đã cảm thấy mình dư thừa, chứng kiến một màn tình chàng ý thiếp như thế cô cũng chẳng biết nói gì, cảm xúc lạc lõng khiến cô miễn dịch với mọi thứ xung quanh. Mạc Tử hỏi cô, lại còn bóp tay mạnh như vậy là ý gì. Nghĩ cô hại vị hôn thê đã hứa hẹn à? Hay muốn trả thù cho cái vết bỏng vừa mới bị do cháo đổ trên tay cô ta? Trong đầu An giờ chẳng còn đủ tỉnh táo nữa, trong lòng chua chát khó chịu, cũng không muốn suy nghĩ nhiều, vì càng nghĩ tim cô càng đau.
Gỡ bàn tay to lớn ra khỏi cổ tay mềm yếu của chính mình, trước khuôn mặt dần đen lại của Mạc Tử và cái nhìn không thiện cảm từ Haley, cô bỏ đi. Những nơi bị phỏng đau rát cỡ nào vẫn không thể sánh bằng trái tim đang nát dần của An ngay lúc này.
Trước khi bước ra khỏi căn phòng đó, cô quay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-ngoan-hai-mat-viec-cho-em-chon/2110168/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.