Chiều dần tà, đổ bóng hai con người trải dài. Joy nhìn An đang tháo dây thắt của xe ra, cảm thấy có gì đó nuối tiếc, từ lúc về nước tới giờ hôm nay anh mới được thoải mái một chút, mới thú vị một chút, giờ lại phải quay lại cuộc sống hiện tại, thực nhàm chán. Không nỡ, anh móc trong túi ra điện thoại nói
-Bấm số điện thoại của cô vào đây đi. Có gì liên lạc.
-À, không cần phải vậy đâu. Dù sao cũng không gặp lại.
-Ơ hay, cô nợ tôi năm trăm triệu nhé. Giờ bảo không gặp lại, định quỵt à?
Nè nè, An An nhớ cô có bảo anh ta phải trả đâu, là tự nguyện mà, giờ đổ hết lên đầu cô dễ dàng thế, đâu có được. Cô còn đang định nói thì điện thoại lại đổ chuông. Nhìn màn hình hiện lên hai chữ Boss tổng làm cô hơi hoảng, chết mịa, trốn đi chơi cả ngày nay, còn không về ăn cơm trưa, thể nào cũng bị cậu ta chém.
Ực một cái, tay cô run run nghe điện thoại, giọng trở nên mềm dẻo
-Boss! Anh tìm em có việc gì?
-Đang ở đâu?
Giọng đầu giây bên kia nghe có vẻ kìm nén, tưởng chừng có thể bốc hỏa bất cứ lúc nào.
-A! Em đang...đang...à lúc nãy em đi thăm một người bạn, giờ mới về nè, đang đứng trước chung cư.
-Thật?
An cảm thấy xung quanh có cái gì là lạ, cứ như ai đó đang theo dõi mình vậy. Khoan, không vội trả lời Mạc Tử, cô quan sát mọi nơi trước. Và rồi, phía đằng xa ấy,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-ngoan-hai-mat-viec-cho-em-chon/2110163/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.