Lần đầu tiên An An cảm nhận được dòng nước mát lạnh cuốn lấy chân kéo mình đi, thật sự rất thú vị. Cô lúc đầu còn hơi sợ được một lúc thì...ôi thôi, phá như giặc, quậy như lũ con nít lít nhít.
Cá, cua, ốc gì vào tay chị An hết, chị bắt chúng mà chúng hoảng phải bỏ chạy theo đàn. An An không có ác ý gì đâu, lần đầu tiên cô được tự tay vớt chú cá lóc chóc nên vui lắm, bắt xong rồi lại thả hết ra. Mấy con cá Mạc Tử bắt cũng đủ ăn cả ngày rồi đâu cần cô bắt hai ba con cá bé tẹo ấy.
An An ham chơi quá, cậu nhìn cô cực khổ rình từng con cua trong hang ra, cực khổ bắt đi bắt lại cả trăm lần mới được con cá tí hon không bõ dính răng mà bật cười.
Rồi không biết là do trược chân hay sao mà An An té cái ình, nước bắt ra tung tóe. Phong Mạc Tử lo lắng đi đến đỡ cô dậy, quan tâm hỏi han xem có bị sao không, có trầy da hay đau chỗ nào không? An An cười nói không sao rồi nhưng vẫn bị cậu trách mắng không biết cẩn thận, mê chơi.
Cô đến đây còn chưa kịp thay đồ, vẫn là mang trên mình cái váy trắng dài tới đầu gối hay mặc ở nhà, cái váy này cũng kín đáo lắm nhưng đấy là khi bình thường. Lúc nãy nó đã bị lấm lem ướt hay ba chỗ rồi còn bây giờ là váy trong suốt luôn, mặc cũng như không mặc. Da với chả thịt lộ hết ra ngoài, cô ngại muốn độn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-ngoan-hai-mat-viec-cho-em-chon/2110148/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.