[ Lời tác giả: ]
Ân tổng và Phương tổng, đều có ưu điểm và khuyết điểm.
Nại Triết vào khách sạn gần đó, thuê một phòng đơn, quyết định thả lỏng đầu óc, ngủ ngon một giấc. Anh rất mệt, tình huống bây giờ và tự do anh tưởng tượng khác nhau quá.
Tắm xong, anh che đầu, mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi. Nhưng anh ngủ không yên giấc. Không biết có phải vừa rồi nói chuyện với Ân Duệ Sâm nhớ lại quá khứ đen tối ngày xưa, anh lại cảm thấy thân thể mình ướt đẫm, hai tay và hai chân dường như cũng cảm thấy bị đè nặng, không thể động đậy được.
Anh mơ màng giữa trạng thái tỉnh táo và ngủ mơ, mồ hôi chảy đầy người, nhưng vẫn đắp chăn kín mít, bao mình ở trong, mong có được một chút cảm giác an toàn. Phương Hoằng Lâm đã từng nói với Nại Triết, nếu hắn không nằm bên cạnh Nại Triết, hắn sẽ ngủ không ngon. Nại Triết cảm thấy mình cũng vậy, lúc ngủ cùng Phương Hoằng Lâm, anh rất ít bị như vậy. Chắc vì làm tình tốn sức, nên ngủ rất ngon. Chỉ có một lần anh bị bóng đè, trong lúc mơ màng thấy cảm nhận trên môi có thứ gì mềm mềm chạm vào, anh trốn tránh, cố sức mà nói: “Cút… Cút ngay…” Nhưng người nọ không để anh kháng cự mà hôn anh. Mãi đến khi anh cảm thấy khó thở choàng tỉnh, mới thấy nửa người Phương Hoằng Lâm để trần, nhắm mắt hôn anh thật sâu.
Cửa sổ phòng ngủ rất lớn, không kéo màn, ánh trăng trong trẻo bàng bạc chiếu lên người hắn, chiếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-lan-nua-bat-dau/2470864/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.