Khải Phong mang thân thể mệt mỏi trở về phòng ngủ của mình,căn phòng này mỗi khi có đi làm về thì sẽ thấy cô ngồi chờ sẵn ở đây hoặc là sẽ ngồi ở dưới phòng khách chờ đợi.Bây giờ anh chỉ muốn nhìn thấy hình bóng của cô ấy cũng khó nữa,đúng thật là anh đã hối hận rồi,hối hận khi đã đánh mất cô ấy.
Cả căn phòng tối om,anh không có mở đèn cứ thế mà thu mình ở trong bóng tối. Khải Phong đi lại quầy bar lây mấy chai rượu lại uống rồi sau đó thì mở điện thoại lên, lúc trước mẹ anh có gửi hình ảnh và giọng hát của Yến Chi cho nên anh đành mở lên xem cho đỡ nhơ vậy …
" Yến Chi anh xin lỗi"
Bây giờ anh lại khóc nữa rồi,chính xác là ngày hôm nay anh đã khóc tận hai lần.Tâm trạng của anh thật sự không tốt chút nào,cô ấy là ân nhân của anh.Vậy mà anh không trả ơn thì thôi đi,cớ sao lại hành hạ người con gái này chứ.
Anh uống hết hai chai rượu rồi mở đoạn nhạc lên nghe,giọng hát rất êm tai và nhẹ nhàng nó không hề gò bó gì cả. Khải Phong nghe lại mấy lần vẫn cảm thấy hay,bất giác anh còn cất tiếng hát theo nữa.
Người đàn ông này là người ưa sạch sẽ vậy mà khi về nhà thì anh chẳng chịu tắm rửa gì cả,cứ ngồi đó mà uống rượu và ngấm nghía hình ảnh của người con gái mình yêu.
" Yến Chi,anh nhớ em "
Hai chai rượu cũng đã cạn,anh định đi lại quầy bar lấy thêm rượu thì có tiếng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-kiep-dau-thuong/3408931/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.