Sở Lan là con gái út của Hộ bộ Thị lang, thanh mai trúc mã với Tạ Tự, môn đăng hộ đối, vị trí hôm nay của ta, vốn dĩ là của nàng ấy.
Tháng thứ ba sau khi ta và Tạ Tự thành thân, Sở Lam liền đính hôn. Cũng vào thời điểm đó, Tạ Tự xin điều đi nơi xa.
Bữa cơm hôm ấy, ta ăn không ra vị.
Trở về chính viện, tắm rửa xong, Thanh Trúc hỏi:
“Hôm nay người còn muốn vẽ tranh không?”
Giờ đã là canh hai, việc vặt trong phủ mỗi ngày đều chất đầy. Nay thân thể ta không khỏe, lại càng muộn hơn mọi khi.
“Vẽ chứ.” Ta mỉm cười. “Cũng chỉ có lúc này trong ngày là được yên tĩnh thôi.”
Phòng vẽ nằm bên trong minh đường, bên ngoài là vườn lê trắng xóa.
Lúc mài mực, ta bỗng nhớ lại: trước kia từng hỏi Tạ Tự, liệu có thể mượn thư phòng của hắn dùng được không.
Hắn đã trả lời ta thế nào nhỉ? Vừa hạ b.út vẽ, cơn gió bất chợt nổi lên, khắp sân lê trắng rơi rụng như tuyết.
Cánh hoa phất phơ rơi xuống tranh, ta lặng lẽ nhìn vài giây, trong lòng thoáng nghĩ — nếu là người khác, có được cuộc hôn nhân như ta, e cũng nên thấy mãn nguyện rồi.
Con gái chốn quê mùa được gả vào Bá phủ, phu quân tư chất như ngọc, tiền đồ rộng mở, nhà họ Tạ lại nghiêm khắc gia giáo, ba mươi tuổi chưa có con mới được nạp thiếp.
Thế nhưng — ta nhắm mắt lại, cõi lòng lập tức bị nỗi chua xót, rối ren vây lấy như thủy triều tràn đến.
Chuyện hôn nhân, vốn dĩ chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-goc-tuyet/5273199/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.