Tạ Tự tư chất như ngọc, tuổi trẻ tài cao.
Chỉ tiếc một điều, hắn có một thê t.ử xuất thân hèn kém.
Hắn không thích ta, hắn chê ta thô tục, không hiểu thi thư, càng chán ghét việc ta dựa thế quyền quý.
Thành thân bốn năm, hắn tự xin điều đi nơi xa ba năm.
Ngày hồi kinh, hắn mang gấm Thục về tặng cho mọi nữ quyến trong nhà.
Duy chỉ không có phần của ta.
Đêm ấy, ta hầu hạ hắn thay y phục, nhẹ giọng mở lời muốn hòa ly.
Tạ Tự mặt lạnh: “Chỉ vì chuyện này sao?”
Ta đáp khẽ: “Không chỉ vì chuyện này.”
Chương 1:
Áo choàng trong tay vẫn còn vương hơi ấm nam nhân. Ta theo bản năng siết c.h.ặ.t, lại một lần nữa lặp lại:
“Không chỉ vì chuyện này.”
Ngọn nến “tách” một tiếng, ánh sáng lay động, ánh mắt của Tạ Tự rơi xuống gương mặt ta — trầm tĩnh, lãnh đạm, mang theo dò xét.
Dung mạo hắn tuấn tú nhã nhặn, khí chất thong dong. Phong thái hào hùng năm xưa khi tân khoa thám hoa lang cưỡi ngựa dạo chơi trên phố Trường An, sớm đã bị năm tháng ở nơi biên thùy mài mòn.
Giờ đây hắn càng thêm điềm tĩnh, càng khiến ta không thể chạm tới.
Chỉ có một điều chưa từng đổi thay — chính là sự lạnh nhạt hắn dành cho ta từ đầu đến cuối.
“Hôn ước của ta và nàng, vốn là do trưởng bối định sẵn.” Giọng Tạ Tự lạnh lùng, như chỉ đang nói ra một sự thật:
“Bốn năm trước, chính nàng mang hôn thư đến cửa cầu hôn.”
Một nỗi nhục nhã vô hình bao phủ lấy ta, khiến ta nghẹn ngào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-goc-tuyet/5273197/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.