"Dạ vâng, vâng, em sẽ liên hệ, cảm ơn thầy Vương, cảm ơn thầy vẫn còn nghĩ đến em, vâng, vâng, tạm biệt thầy."
Vào những ngày trong tuần, Lư Cảnh Hàng bay đi công tác, Văn Lạc làm việc ở nhà như thường lệ. Chiều thứ tư, Văn Lạc nhận được cuộc gọi từ thầy dạy trong phòng vẽ tranh trước kia, ông muốn giới thiệu cho y một công việc vẽ truyện tranh dành cho thiếu nhi.
Truyện tranh thiếu nhi về cơ bản đều là tranh vẽ tay, khối lượng công việc lớn hơn nhiều so với minh hoạ bìa sách, thù lao đương nhiên cũng cao, hơn nữa nhà xuất bản này chuyên về sách báo thiếu nhi, nếu có thể hợp tác lâu dài thì thu nhập xem như đảm bảo ổn định.
Văn Lạc rất coi trọng công việc này, lập tức liên hệ với đối phương gửi sơ yếu lý lịch và portfolio*. Bên kia rất nhanh cũng phản hồi, nói rằng người được thầy Vương giới thiệu hẳn là không thành vấn đề, liền quyết định để Văn Lạc vẽ tập đầu của bộ truyện tranh.
Đã nửa năm kể từ khi từ chức, đây là lần đầu tiên y tìm thấy một công việc đầy hứa hẹn và thù lao cao như vậy. Tâm trạng của Văn Lạc vô cùng tốt, rất muốn tìm người để chia sẻ, mở WeChat lướt lên lướt xuống, danh sách bạn bè rất dài, nhưng không một ai có thể chia sẻ cùng y.
Có người không đủ quen thuộc, có người không biết tình hình hiện tại của y, có người lại chẳng thể vì y mà hân hoan chúc mừng, người cuối cùng có thể chia sẻ đôi chút, chỉ còn Lư Cảnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-goc-thanh-thi-cua-chung-ta/166988/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.