Ở ngoài xe bốn người kia đang bắt đầu hạ trại, tên lão đại vò nát mẩu giấy trong tay, miệng lẩm bà lẩm bẩm, trong lúc lơ đãng đưa mắt nhìn xung quanh.
Lúc này Trương Khâu mới phát hiện xe thế mà đã chạy sâu vào rừng già, bốn phía bị núi bao phủ, cỏ cây xanh um tươi tốt, y không thể phân biệt được đâu là đông tây nam bắc. Y nhìn sang Ly Thù đang ngồi bất động bên cạnh, "Bây giờ là mấy giờ rồi?"
Hắn nhìn đồng hồ rồi trả lời y.
Trương Khâu vẻ mặt ngốc nghếch, "Tôi đã ngủ gần 24 tiếng rồi cơ á?"
Ly Thù không nói nữa, chỉ thấy Trương Khâu xoa xoa bụng mình lẩm bẩm: "Hèn gì thấy đói bụng."
**
Trước lều trại có nhóm lửa, phía trên đun một nồi nước nóng.
Trương Khâu được phân phát cho một túi lương khô, ngồi trong góc dùng răng xé gói, gặm cắn miếng bánh như con sóc nhỏ, bên cạnh còn rơi rụng chút vụn bột. Y ăn đến miệng khô lưỡi khô, đảo mắt nhìn nồi nước còn đang đun trên bếp lò, còn chưa mở miệng thì Ly Thù ngồi cạnh đã đưa cái ly trong tay đến.
"?"
Ly Thù chỉ nhìn cậu, Trương Khâu phản ứng hơi chậm chạp, qua một giây mới biết người ta đưa cho mình, vội vàng cầm lấy, uống một hơi thuận giọng, lén lút phát cho Ly Thù một tấm thẻ người tốt.
Lão tam ngồi đối diện ác ý nhìn Trương Khâu chằm chằm, vì trói sai người nên hắn mới bị đại ca mắng cho một trận, bây giờ mọi bực tức đều đổ lên đầu Trương Khâu.
Trong tay cầm một viên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-giac-ngu-day-ta-mang-thai-hai-tu-cua-cuong-thi/205140/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.