Chương trước
Chương sau
Tô Lam Quỳnh nhìn khóe môi ẩn ẩn ý cười của Hoàng hậu, trong lòng phát lạnh.

Tin tức phía Nam thắng trận đã lan ra khắp hoàng cung, đợi sau khi đại quân khải hoàn trở về, sẽ không thiếu được một phen khen thưởng. Mà làm con gái của đệ nhất công thần có công đánh lui giặc ngoại xâm, uy thế của Hồ Dung hoa nhất định sẽ nước lên thì thuyền lên.

Trong lúc này Hoàng hậu lại cáo bệnh, đẩy mọi chuyện cho phi tần, tất yếu là muốn tránh đi mũi nhọn từ việc sắc phong, nhưng lại không giao cho một mình Trân phi mà lại gọi thêm cả nàng và Hồ Dung hoa vốn đang nổi bật. Ban đầu Tô Lam Quỳnh còn không hiểu tại sao Hoàng hậu lại muốn chia quyền, nhưng sau khi nhìn thấy Trân phi và Hồ Dung hoa đều lộ ra ý muốn nắm quyền hiệp lý lục cung, thì nàng cũng đã hiểu tại sao.

Hậu cung hiện tại thưa thớt, phi tần phân vị cao chỉ có hai người nàng và Trân phi, Hồ Dung hoa nổi bật chính thịnh, mới được phong bốn cấp, nếu như lại tăng thêm không khỏi quá mức vô lý. Nhưng chờ đại quân khải hoàn trở về, Hoàng đế không thể nào chỉ phong thưởng cho Hồ gia mà quên mất Hồ Dung hoa, nhất định cũng phải cho thấy thái độ thông qua việc nâng phân vị.

Cho nên để hợp lý hóa việc thăng cấp cho Hồ Dung hoa, Hoàng đế nhất định sẽ đại phong lục cung, đến lúc đó những phi tần có thể nhảy lên một cấp, mà với phi tần Nhị giai được sủng ái như Tô Lam Quỳnh có thể bước vào hàng ngũ tứ phi, danh chính ngôn thuận có quyền hiệp lý lục cung. Để tránh điều đó xảy ra, Hoàng hậu giả vờ cáo ốm.

Đại phong hậu cung là phải cử hành lễ sắc phong, phi tần được sắc phong phải quỳ nghe Đế Hậu dạy dỗ, nếu Hoàng hậu bệnh nặng, Hoàng đế cũng không thể không nể mặt mũi Hoàng hậu mà đại phong lục cung lúc này, như vậy vị trí tứ phi vẫn như cũ trống không, mà vì không thể đại phong lục cung nên cấp bậc sau khi được nâng phân vị của Hồ Dung hoa cũng sẽ không quá cao, không uy hiếp nhiều đến Hoàng hậu.

Hơn nữa, Hoàng hậu chọn Trân phi xong còn gọi Tô Lam Quỳnh và Hồ Dung hoa đến, muốn ba người cùng nhau quản lý hậu cung trong lúc mình bị bệnh, nhìn như phân quyền lực đồng đều, kỳ thực là để cho ba người các nàng tranh đấu kìm kẹp lẫn nhau, còn Hoàng hậu ngồi một bên ngư ông đắc lợi. Hoàng hậu không muốn giao quyền cho một mình Trân phi, là sợ nàng ta cầm quá nhiều quyền lực sẽ tham lam không bỏ xuống được, mà Hồ Dung hoa vốn thông minh có chủ ý, có phụ thân có công còn có Thánh thượng vinh sủng, nếu như trong lúc hiệp lý lục cung mà mang thai thì chắc chắn Trân phi sẽ không phải là đối thủ của nàng ta, cho nên Hoàng hậu mới gọi thêm Tô Lam Quỳnh đến.

Không thể không nói, Hoàng hậu đối với Tô Lam Quỳnh có những hiểu biết nhất định. Nàng ta hiểu được nàng sẽ không về một phe với Trân phi hoặc Hồ Dung hoa, mà với địa vị và sự sủng ái của Tô Lam Quỳnh, cho dù Trân phi và Hồ Dung hoa có liên kết chèn ép Tô Lam Quỳnh cũng không chiếm được lợi ích gì từ nàng.

Hơn thế nữa, việc cho Hồ Dung hoa quyền hiệp lý lục cung cũng xem như một cách nâng tầm địa vị của nàng ta, Hoàng hậu đơn giản là đang bán cho Hoàng đế một cái nhân tình, có lẽ trong mắt những phi tần như Tô Lam Quỳnh sẽ thấy Hoàng hậu đang có gắng né tránh việc sắc phong để làm bớt nhuệ khí của Hồ Dung hoa, nhưng ở góc nhìn của Hoàng đế, hắn sẽ thấy Hoàng hậu vô cùng hiền đức rộng lượng, có tâm đề bạt cung tần, không tham quyền thế khi cho phép phi tần tham gia hiệp lý lục cung, và việc này có thể dẫn đến việc Hoàng đế thấy Hồ Dung hoa quản lý lục cung vất vả mà trọng thưởng, thậm chí ban phong hào cũng là chuyện thuận lý thành chương. Hoàng đế là người tâm tư nhanh nhạy, đương nhiên sau khi hiểu được dụng tâm lương khổ của Hoàng hậu thì ấn tượng đối với Hoàng hậu cũng sẽ tăng lên, quả thực là kế sách hoàn hảo không chê vào đâu được.

Hay cho chiêu một hòn đá ném bốn con chim.

Hoàng hậu cười dịu dàng ôn hòa: "Vậy được rồi, các muội cứ về cung mình trước đi, buổi chiều ta sẽ sai Lâm ma ma và Thanh Trúc mang sổ sách đến cung của từng người."

Ba người Tô Lam Quỳnh đồng loạt hành lễ: "Chúng thiếp thân xin phép cáo lui!"

Ra khỏi cửa cung Thượng Dương, Trân phi đi song song với Tô Lam Quỳnh, cười khẩy: "Bổn cung còn tưởng Di phi thanh dật xuất trần không tham quyền lực thế nào, không phải cuối cùng vẫn nhúng tay vào việc hiệp lý lục cung sao? Có thể thấy được lời đồn bên ngoài phần lớn đều không đáng tin!"

Tô Lam Quỳnh nhìn thoáng qua Hồ Dung hoa yên lặng làm người vô hình ở phía sau một cái, thấy nàng ta rũ mắt cúi đầu, bày ra dáng vẻ không nghe thấy gì hết, nàng quay lại nhìn Trân phi, nói: "Bổn cung từng nghe qua danh tiếng Trân phi tỷ tỷ thông tuệ uyên bác, huệ chất lan tâm, không ngờ tới bây giờ mới được lĩnh giáo. Trân phi tỷ tỷ nói không sai, mấy thứ như lời đồn này ai mà tin cho được chứ, tin thì không phải kẻ ngốc sao?"

Trân phi nói lời đồn Tô Lam Quỳnh không tranh sự đời không đáng tin, Tô Lam Quỳnh lập tức ám chỉ lời đồn Trân phi thông minh học rộng hiểu nhiều cũng không đáng tin, hơn nữa còn ngầm trào phúng Trân phi ngu ngốc mới đi tin tưởng mấy lời đồn đó. Hồ Dung hoa nghe mà không nhịn được rùng mình, cái miệng của Di phi này thật độc!

Trân phi ngẩn ra một lát, sau đó lập tức biến sắc, giận tái mặt nói: "Ngươi... Tô Lam Quỳnh, ngươi khinh người quá đáng!"

Nói rồi giơ cánh tay lên muốn động thủ.

Vân Đạm nhanh như chớp tiến đến giữ chặt cổ tay Trân phi, sau đó đẩy trở về: "Trân phi nương nương, xin hãy biết chừng mực!"

Biến cố đột ngột xảy ra, Trân phi bị đẩy về phía sau, đứng không vững, may mà được cung nữ đỡ lấy. Cơn đau từ cổ tay truyền đến khiến sắc mặt Trân phi càng đỏ ửng, hàm chứa nỗi tức giận không cách nào xóa tan được: "Tô Lam Quỳnh, ngươi dám dung túng nô tài của ngươi ra tay với bổn cung!!! Bổn cung phải bẩm báo với Thánh thượng và Hoàng hậu nương nương trừng trị ngươi!!!"

Tô Lam Quỳnh lạnh lùng nói: "Trân phi nói gì vậy, rõ ràng là ngươi ra tay trước, cung nữ của bổn cung chỉ tự vệ mà thôi! Vẫn còn ở trước cửa cung Thượng Dương, Trân phi không ngại cùng bổn cung đi vào bẩm báo Hoàng hậu nương nương đầu đuôi mọi chuyện. Nơi này rất nhiều cung nữ thái giám qua lại, bổn cung không tin không có người nhìn thấy ban nãy xảy ra chuyện gì!"

Mặc dù Tô Lam Quỳnh đang bị chọc giận, nhưng cũng không có lôi Hồ Dung hoa đang đứng gần vào ân oán giữa nàng và Trân phi mà trực tiếp lướt qua nàng ta, chỉ nhắc đến cung nữ thái giám xung quanh.

"Ngươi..."

Trân phi nhìn Tô Lam Quỳnh đang được Vân Đạm bảo vệ, lại nhìn sang Hồ Dung hoa im như khúc gỗ mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, tròng mắt gắt gao khóa chặt gương mặt Tô Lam Quỳnh, sâu trong đôi mắt là hận ý nồng đậm, chợt giận dữ nắm tay cung nữ của mình rời đi.

Tô Lam Quỳnh hiểu được, qua hôm nay, nàng và Trân phi đã kết thành mối thù không chết không ngừng.

Về tới cung Nghênh Xuân, Vân Đạm lập tức quỳ xuống thỉnh tọi, nàng cũng đã nhìn thấy ánh mắt của Trân phi. Nghĩ đến trước giờ mối quan hệ của Tô Lam Quỳnh và Trân phi mặc dù không hòa hợp nhưng cũng không đến mức xé rách mặt, không nghĩ tới hôm nay một hành động của nàng đã khiến cho chủ tử có thêm địch nhân, Vân Đạm hối hận khôn xiết, nàng cúi rạp người, cái trán áp sát xuống nền đất, mặc cho Tô Lam Quỳnh đưa ra hình phạt.
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.