🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

- Phong nhi, con nhất định không được để bản thân bị lừa gạt! Nhất định phải trả thù cho phụ thân của con!



- Mẫu.. mẫu thân.. người, người tỉnh dậy đi! Đừng.. hức.. đừng bỏ con lại mà!



- A Phong mau đi thôi! Chúng ta phải rời khỏi đây ngay lập tức!



- Thúc.. hức.. thúc thúc, mẫu thân.. mẫu thân..



Đứa nhỏ trong vòng tay của người kia khóc đến thương tâm. Kẻ đó cắn răng, sau đó vội vã ôm chầm lấy cậu bé lao ra ngoài biển lửa.



- Mẫu thân!



- KHÔNG!



Triều Thái Phong bật dậy, vẻ mặt sợ hãi, cả cơ thể cũng vì cơn ác mộng mà run rẩy đến đáng sợ.



- Mẫu.. mẫu thân..



Hắn lẩm bẩm, nhớ đến người thiếu phụ đoan trang yêu thương chăm sóc cho mình. Bà ấy.. bà ấy mất rồi.. bà ấy.. bà ấy không còn nữa..



Nắm siết bàn tay đến mức muốn rách ra. Hắn cố gắng thả lỏng. Sau một lát vẻ mặt lại lãnh đạm như lúc xưa. Có lẽ là vì hắn biết rằng có khóc lóc sợ hãi cũng sẽ chẳng được gì. Điều hắn cần làm là hoàn thành mục tiêu của mình chứ không phải gào khóc..



Phụ mẫu, hai người yên tâm.. hài nhi nhất định sẽ không phụ lòng hai người. Cao Thừa An đó nhất định sẽ đền tội, phải mạng đổi bằng mạng!



* * *



- Kế hoạch sao rồi?



Triều Thái Phong nhìn Lang Kiều hỏi. Vẻ mặt của hắn bây giờ vô cùng tệ. Trông cứ như là kẻ sắp chết đến nơi.







- Ta đã thông báo với ông

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-doi-tram-luan/2818657/chuong-7.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Một Đời Trầm Luân
Chương 7: Không tiết chế được cảm xúc
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.