Bỉ.
Nam Bắc tay cầm cái xẻng chăm sóc hoa trong chậu. Cô đội cái mũ rất to, chỉ lộ ra nửa khuôn mặt, bé gái ngồi bên cạnh cũng đội mũ giống cô như đúc, ngồi xổm xem động tác của cô.
Nhiệt độ trong nhà trồng hoa rất ổn định.
Vì đang là mùa đông nên rất khi có được mặt trời.
“Ba ba đâu?”
“Ba ba ở Trung Quốc.” Nam Bắc nhẹ nhàng nói.
“Ba ba ở Trung Quốc làm cái gì?”
Giọng của cục cưng vừa nhẹ vừa thanh hỏi lại.
Cô cười: “Công tác a.”
“Ba ba vì sao phải công tác?”
“Mua sữa bột cho con ăn a.” Nam Bắc tươi cười tháo bao tay xuống sờ sờ mặt cục cưng.
Cô nhìn ánh mắt cục cưng, màu đen giống hắn, nhưng lông mi rất dài, chớp mắt một cái cô nhớ quá khứ. Trong giấc mơ ở Philppines, thiếu niên Trình Mục Dương cũng im lặng thế này.
“Mẹ.” Cục cưng bỗng nhiên học Nam Bắc, vươn tay nhỏ bé, sờ sờ mặt của cô.
“Sao?” Nam Bắc cũng che mặt mình, đem tay cô phủ lên tay bé.
“Cục cưng ăn không nhiều lắm.” Bé nhỏ giọng nói, “Mẹ kêu ba ba không cần đi công tác.”
Nam Bắc nghe được không biết nên khóc hay cười, chỉ biết gật đầu đáp ứng.
Nam Hoài không thường xuyên đến đây, hắn chỉ ở đây khoảng nửa tháng khi cục cưng vừa mới biết nói. Bình thường, con gái thường rất thích dựa vào cha, cho nên cục cưng rất thích hắn. Thậm chí, sau khi nói được từ ba ba thì chuyện đầu tiên bé làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-doi-mot-kiep-tron-doi-tron-kiep/2518850/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.