“Con m.ẹ nó, Trần Văn, ngạc nhiên lắm phải không?”. Lâm Cảnh Kỳ nhìn hắn, hét to đến mức gió tuyết mịt mù cũng không thể át được giọng của anh ta.
Trần Văn không nghĩ một kẻ ngu ngốc đã từng hèn mọn làm tay sai dưới chân hắn, bây giờ lại có gan lớn đến vậy. Hơn nữa, rõ ràng hắn đã sai người theo sát từng bước của Lâm Cảnh Kỳ, ngay cả thiết bị liên lạc của Lâm Cảnh Kỳ cũng bị hắn theo dõi, tất cả đều không có động tĩnh gì khả nghi.
Vậy thì Lâm Cảnh Kỳ đã liên lạc với Tô Vũ Phong từ khi nào? Bằng cách gì?
“Giỏi thật Lâm Cảnh Kỳ”. Trần Văn hơi nheo mắt, thần sắc u ám, xảo quyệt hệt như một con sói đang rình mồi: “Mày dám phản bội tao?”.
“Tao chưa từng đi theo mày, làm gì có chuyện phản bội mày?”. Lâm Cảnh Kỳ cười nhạt: “Trần Văn, tao không phải một con c.h.ó cho mày điều khiển mãi đâu”.
“Ồ, mày không làm c.h.ó cho tao mà chuyển qua làm c.h.ó cho Tô Vũ Phong từ bao giờ vậy? Anh cả của mày đã ném cho mày cục xương gì để mày phải mạo hiểm chạy đến tận Nam cực làm kẻ c.hế.t thay cho hắn thế?”.
Lâm Cảnh Kỳ bị chửi đến nóng mặt, hùng hổ định nói lại, nhưng còn chưa kịp mở miệng đã nghe Tô Vũ Phong lên tiếng trước: “Một trò không thể chơi hai lần đâu, Trần Văn”. Bóng dáng của Tô Vũ Phong cao lớn, màu áo đen nổi bật giữa cả một vùng tuyết trắng xóa, bình thản và hiên ngang khiến Trần Văn cảm thấy tâm trạng có chút áp lực: “Bây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-doi-mot-kiep-qua-xa-xoi/993721/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.