Thời tiết vào mùa hè ở Nam Cực rơi vào khoảng - 25 đến - 29 độ, hơn nữa bầu trời lúc nào cũng có bão tuyết nên nhảy dù ở nơi này chẳng khác gì đánh cược mạng sống. Tuy nhiên, đối với Tô Vũ Phong và những người trong Uy Việt, đây lại chính là cách an toàn nhất để đến được Atlantic.
Lý do vì sao ư? Vì Việt Nam quá xa nơi này, không thể dùng xe tăng hay các loại xe quân sự khác đi đường bộ đến Nam cực, càng không thể dùng mắt thường để đo độ dày của tuyết khi thả xe từ trên máy bay xuống, cho nên buộc phải xuống mặt đất kiểm tra trước.
Tô Vũ Phong cùng với mọi người đã mặc một loại quần áo giữ nhiệt chạy bằng pin điện tử, mắt cũng được đeo kính bảo hộ, tuy nhiên khi vừa nhảy ra khỏi máy bay thì vẫn bị một trận lạnh lẽo như cắt da cắt thịt ập đến, mấy sợi tóc bị lộ ra ngoài của anh nhanh chóng kết thành băng, đau đến mức da đầu tê rần rần.
Bọn Minh Trạch cũng không thể chịu đựng được loại cảm giác giá buốt đến tận xương tủy này, vừa rơi xuống đã run rẩy kêu lên: "Mẹ ơi… cái thời tiết quái quỷ gì thế này?"
"Con m.ẹ nó". Long bị gió tuyết quăng quật đi khắp nơi, cơ thể nặng trịch của anh ta lúc này chỉ hệt như một tờ giấy mỏng, bị thổi bay đến mức đầu óc quay mòng mòng: "Sao cái lũ khốn kiếp kia lại có thể xây nhà máy ở nơi quỷ quái này được không biết. Lạnh c.hế.t người rồi".
"Chưa hoàn thành nhiệm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-doi-mot-kiep-qua-xa-xoi/993718/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.