Đám tang của chú Ba rất bình lặng, sau khi hỏa táng, Tô Vũ Phong mang bình tro cốt quay lại Vân Sơn, anh đứng trước hồ nước rộng lớn, khẩu khí nhẹ tênh như gió: “Chú Ba, tạm biệt”.
Bọn Minh Trạch đứng sau lưng anh, tất cả đều mặc đồ đen, vẻ mặt nghiêm trang, nghe vậy lập tức đồng thanh hô vang một tiếng: “Chú Ba, tạm biệt”. Sau đó cúi đầu, thành kính đưa tiễn chú Ba một đoạn đường cuối cùng.
Tô Vũ Phong cầm một nắm tro cốt rải xuống làn nước trong vắt bên dưới, Hà Vân lặng lẽ đứng nhìn anh, chỉ có thể thấy một phần sườn mặt, nhưng cô biết, anh chắc chắn sẽ rất buồn.
Dù sao cũng đã cùng sinh cùng tử suốt cả một quãng đường dài mười năm, không thể coi là người thân, nhưng ít ra chú Ba cũng đã đồng hành cùng Tô Vũ Phong trên con đường trưởng thành, hiện tại ông ta không còn nữa, cảm thấy hụt hẫng trong lòng là điều không tránh khỏi.
Nhưng hiện thực tàn khốc, cũng chẳng thể vãn hồi, Hà Vân chỉ có thể nhẹ bước đến gần Tô Vũ Phong, cầm lấy hũ tro cốt nặng trĩu từ trên tay anh:
“Để em cầm giúp anh”.
Tô Vũ Phong nhìn cô, đáy mắt bình thản hệt như mặt hồ phẳng lặng ở trước mặt. Anh trầm mặc vài giây rồi khẽ gật đầu: “Cẩn thận, bờ hồ rất trơn”.
“Vâng”.
Một người cầm hũ, một người rải tro cốt xuống nước, đám đàn em vẫn cúi đầu ngay sau lưng, gió từ hồ nước rộng rãi thốc đến nhanh chóng nhấn chìm từng mảng tro xám trôi đi trên mặt nước.
Tô Vũ Phong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-doi-mot-kiep-qua-xa-xoi/993715/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.