Hà Vân ngây người nhìn Tô Vũ Phong một hồi, sau cùng khi thấy những giọt mồ hôi lấm tấm trên vầng trán sáng ngời của anh, nhìn thấy cả sự lo lắng ẩn hiện trên gương mặt vốn dĩ luôn lạnh lùng của người ấy, bất giác cảm xúc trong lòng ập đến như mưa rơi không thể kìm nén, cô lặng lẽ nhắm mắt lại rồi vòng tay qua cổ anh, điên cuồng hôn trả.
Hai con người cứ thế ở trên cây cầu đá hôn nhau một cách hỗn loạn, xung quanh đất đá rơi xuống bể dung nham mịt mù cũng không làm bọn họ bận tâm. Tô Vũ Phong cứ thế ôm chặt lấy Hà Vân, hôn đến mức khoang miệng cô phảng phất cả vị tanh của máu cũng vẫn mạnh mẽ như thế.
Có điều, nụ hôn của bọn họ chưa kéo dài được bao lâu thì bỗng nhiên từ phía cửa hang vọng lại một tiếng nổ rất mạnh, âm thanh của bom cùng đất đá dội đến hoàn toàn cắt đứt sự lãng mạn hiếm hoi của hai người. Hà Vân giật mình, vội vàng tách ra khỏi Tô Vũ Phong, ngoảnh đầu lại liền thấy phía cửa hang tràn vào một đám khói bụi mịt mù.
Giọng Minh Trạch lẫn trong những tiếng đá rơi vọng vào: “Đại ca”.
“Mọi người…”. Hà Vân buột miệng gọi một tiếng, sau đó mới nhớ ra mình và Tô Vũ Phong đang ở trong tư thế vô cùng mờ ám, đành lúng túng quay lại nhìn anh.
Lúc này, Tô Vũ Phong cũng đang quan sát cửa hang ở bên kia, đầu mày cau chặt lại: “Cửa hang được phá rồi”
“Vậy.. chúng ta mau tìm cách rời khỏi đây thôi”
Tô Vũ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-doi-mot-kiep-qua-xa-xoi/993698/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.