Bộ tộc Sentinel không chào đón người lạ thì thôi, khi chấp nhận kết giao bạn bè và coi Tô Vũ Phong như khách quý thì ai ai cũng vô cùng nồng nhiệt, đặc biệt là thủ lĩnh, ông ta không những giữ anh ở lại mà còn ra lệnh tổ chức một bữa tiệc rất lớn, thiết đãi Tô Vũ Phong.
Người dân Sentinel sau khi nghe đến yến tiệc bằng thịt thú rừng thì sung sướng reo lên, sau đó xếp thành một vòng tròn xung quanh Tô Vũ Phong, Long và Minh Trạch, vừa cầm mác giơ lên trời vừa hô vang những âm thanh rất kỳ dị.
Robert đứng một bên cười giải thích: "Bộ lạc Sentinel đang bày tỏ lòng thành kính đối với mọi người. Mong các anh hãy nhận tấm lòng này của bọn họ".
Lần đầu tiên trở thành "ngôi sao" giữa rất nhiều người như vậy, vẻ mặt cứng ngắc của Long hơi ửng đỏ lên. Anh ta có chút xấu hổ nói với Tô Vũ Phong: "Đại ca, đi đánh trận nhiều năm rồi, lần đầu tiên thắng trận mà không thấy xác ch.ế.t, còn được cổ vũ".
Minh Trạch lúc này cũng giơ hai tay lên trời rồi cười toe cười toét: "Đánh trận như thế này thì một ngày em đánh năm trận cũng được. Đại ca, mấy cô em xinh xinh người da đỏ nãy giờ cứ nhìn anh cười kìa". Minh Trạch nói đến đây lại quay sang nhìn Robert: "Ở đây không có tục bắt chồng đấy chứ?"
Trước ánh mắt nồng nặc mùi thuốc súng của Tô Vũ Phong, Robert lạnh sống lưng, liên tục lắc đầu: "Không có, không có".
"Đại ca, em chỉ lo đại ca… á…". Minh Trạch đang luyên thuyên,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-doi-mot-kiep-qua-xa-xoi/993694/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.