Tô Vũ Phong nhìn chằm chằm về phía trước, thấy tên thổ dân ban nãy nói xong thì sắc mặt của thủ lĩnh đột ngột thay đổi. Ông ta ngẩng đầu quan sát thật kỹ Tô Vũ Phong, lại nhìn Song Mâu Xoa sáng loáng trên tay anh, cuối cùng sau một hồi nghĩ ngợi liền ngoái đầu về sau gọi một tiếng.
Từ trong đám thổ dân có một người đàn ông người Châu Âu đi ra, người đó có mái tóc vàng lâu không được cắt nên dài đến quá vai, râu ria xồm xoàm lởm chởm. Người đàn ông Châu Âu cung kính cúi đầu nói gì đó với thủ lĩnh bộ tộc Sentinel, sau đó nhận lệnh rồi rảo bước về phía Tô Vũ Phong.
Bởi vì sợ tấn công nên ông ta vừa đi vừa giơ hai tay lên trời, miệng nói to:
“Xin đừng bắn tôi, tôi đến theo lệnh của thủ lĩnh. Thủ lĩnh muốn thương lượng với các anh”.
Minh Trạch cau mày, ghé tai nói với Tô Vũ Phong: “Đại ca, hòn đảo này rõ ràng không chào đón người lạ, thế mà một người Châu Âu lại có thể sống ở đây”.
“Thổ dân cần người phiên dịch”.
Minh Trạch không hiểu bọn họ cần phiên dịch làm gì trong khi bộ tộc Sentinel không hề đón tiếp người lạ lên đảo, tuy nhiên, anh ta chưa có cơ hội hỏi thì tên người Châu Âu kia đã tiến lại gần. Hắn nhìn vẻ mặt toả ra đầy sát khí của đám người Uy Việt, lại vừa chứng kiến đám Minh Trạch chỉ cần đánh qua loa vài chiêu là có thể hạ gục cả mấy chục người thổ dân, biết không thể ăn nói xằng bậy với những người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-doi-mot-kiep-qua-xa-xoi/993692/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.