Sau
Hà Vân chẳng nhớ được mình đã vượt qua được cơn sốt khủng khiếp đó thế nào, chỉ biết mãi đến khi trời sắp sáng thì cô mới uể oải tỉnh dậy. Đầu cô đau như búa bổ, định đưa tay lên bóp trán thì mới phát hiện ra mình đang nằm trong lòng Tô Vũ Phong.
Anh hình như đã ngủ rất say, lồng ngực đều đều lên xuống theo từng nhịp thở, một cánh tay để sau gáy cho cô gối, tay còn lại thì vắt qua eo Hà Vân, ôm chặt đến mức cô không có cách nào nhúc nhích.
Đầu Hà Vân ngay lập tức nổ ầm một tiếng, sợ đến mức suýt nữa thì nhảy dựng lên, cô theo phản xạ muốn rút tay ra, nhưng khi vừa cử động một chút thì đột nhiên lại cảm thấy không nỡ, dường như trong tâm can Hà Vân đã lén lút lưu luyến hơi ấm của người đàn ông kia, cho nên cuối cùng lại đành thôi.
Hiếm khi vị đại ca nào đó thức dậy muộn hơn cô, thế nên Hà Vân tranh thủ nhìn trộm anh. Tô Vũ Phong có đôi lông mày rất đẹp, đậm nhạt vừa phải, ở dưới hai đầu mày là sống mũi cao vút, không thô giống như người phương tây mà thẳng tắp và mềm mại đúng chuẩn người phương đông. Gương mặt của Tô Vũ Phong thực sự vô cùng xuất sắc, nhưng thứ thu hút ánh nhìn của Hà Vân cuối cùng chỉ có bờ môi anh.
Môi của anh rất đẹp, thực sự khiến cô muốn nhoài người lên hôn một cái!
Hà Vân nghĩ đến đây thì lập tức nuốt nước bọt, xấu hổ liếm liếm bờ môi vì sốt cao mà đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-doi-mot-kiep-qua-xa-xoi/993689/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.