Anh vẫn bận bịu như thế, vẫn vội vã như thế, ngày trước nghèo cứ ngưỡng mộ mấy người giàu, lấy một người giàu có rồi mới biết, thật ra không mấy ai tự nhiên mà giàu, tự nhiên mà thành đạt, họ đánh đổi nhiều thứ hơn tôi tưởng. Thế nhưng thỉnh thoảng anh vẫn tranh thủ về nhà với tôi, ở bên tôi nhiều hơn, buổi tối chúng tôi cùng nhau đi dạo bên bờ sông. Anh không còn nhăn mặt khi nhìn thấy tôi ăn mấy cây thịt xiên nướng dọc đường nữa, cũng không lưỡng lự định ngăn cản khi tôi vừa đi vừa nhâm nhi mấy cây kem chỗ bán hàng rong, có một lần anh còn mua cho tôi ly trà xanh đậu đỏ to tướng chỗ tôi hay uống. Tôi biết anh không uống, anh chỉ mua cho tôi thôi nhưng khi thấy anh chỉ xách có một ly cũng giả vờ lên tiếng hỏi:
-Anh mua có một ly thôi à?
-Ừ, anh không uống.
-Uống đi, ngon lắm. Anh sạch cả đời rồi, bẩn một ngày có sao đâu. Ngày nhỏ đi mót khoai tụi em còn không thèm rửa, cứ chà chà mấy cái vào ống quần rồi ăn thôi, thế mà đứa nào cũng khỏe re.
Anh nhìn tôi phì cười một cái, tôi nghĩ anh không tin mình nên kể thêm:
-Thật đấy, em không đùa đâu. Tụi em đi chăn bò trên núi, có đứa nào mang nước theo đâu, anh biết tụi em uống nước ở đâu không?
-Ở đâu?
-Ở mấy cái vũng ấy, có hôm vừa cúi mặt uống xong ngẩng đầu lên thì thấy cả một đàn bò đứng phía đầu nguồn nước.
Vành môi anh mỗi lúc một cong hơn, tôi thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-doi-khong-quen/438037/chuong-14.html