*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Nghĩ đến đứa con trai lớn của Lý tổng là Lý Bảo Lượng, Triệu An Ca liền đau đầu, hắn luôn miệng mắng cô là tham phú phụ bần, nói cô chê người có hộ khẩu nông thôn.
Cô vừa đi vừa đá mấy viên sỏi trên đường, vì để thuận tiện đi học, nên cô phải chuyển hộ khẩu lên thành phố, cũng bởi thế mới gây ra hiểu lầm như vậy.
Cũng may là, Lý Bảo Lượng đã đi lên chợ từ sáng sớm, Lý tổng dẫn Triệu An Ca đi đến văn phòng ủy ban thôn. Trước kia ở đó có mấy căn nhà dùng để làm chương trình nông trại vui vẻ.
Triệu An Ca nhìn thoáng qua cũng không tệ lắm, dù sao cũng là nhà chuyên dùng để tiếp khách, từ trong ra ngoài rất sạch sẽ, đồ dùng gia đình cũng đầy đủ, còn có nhà vệ sinh riêng.
Cô cố ý bĩu môi, “Ôi giời, Lý tổng, chú nhìn cửa sổ kia đi, bị gỉ sét hết rồi, còn này nữa, đầu giường bị mất một miếng, chắc chắn là do chuột cắn.”
Lý tổng nghiêng đầu qua nhìn cây cột ở đầu giường, “Bậy hà, cái này không phải bị chuột cắn đâu, lúc mua đã bị vậy rồi. Còn nệm này, con ngồi thử đi, êm lắm đó.”
Lý tổng đúng thật là con người biết làm ăn, cô cũng không nói vòng vo nữa, hỏi thẳng, “Vậy lấy căn này đi, hai phòng ngủ, một phòng khách, một nhà vệ sinh, bao nhiêu tiền một tháng vậy chú?”
Lý tổng nói tiếp, “Con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-doi-an-ca/230632/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.