Triệu An Ca không kịp ngăn cản.
Đã lỡ không kịp cản rồi, chuồn thôi, giả vờ như mình không có ở đây, giả vờ như cô chưa từng đến chỗ này đi.
Bởi vì Tần Mặc Bắc được giáo dục tốt, nên không phun dung dịch hỗn hợp muối đường bột ngọt kia ra, anh chạy vào toilet, nhổ vào bên trong bồn cầu.
Triệu An Ca lập tức nhanh chóng chạy vù ra bên ngoài, cửa cũng không kịp đóng, lạch bạch chạy xuống lầu hai, đẩy cửa phòng ngủ ra, bấm chốt, trèo lên giường rồi chui vào trong chăn.
Vừa niệm chú, “Cậu không nhìn thấy tớ, cậu không nhìn thấy tớ, cậu không nhìn thấy tớ…”
Chờ cô niệm chú xong, đến khi bình tĩnh lại thì quả thực muốn nhảy lầu tự sát.
Sao mày làm chuyện ngu ngục vậy hả!
Tần Mặc Bắc súc miệng, nhìn vào trong gương.
Được lắm, Triệu An Ca, cậu giỏi lắm.
Ba phần muối, mười phần đường trong đó hết sáu phần là bột ngọt thành ra vị gì đây, tình yêu sao?
Tần Mặc Bắc cảm thấy đầu anh đúng là úng nước mà, mẹ nó đúng chẳng ra mùi vị gì cả.
Anh vuốt vuốt mặc, nhìn vào trong gương cười.
Triệu An Ca, cậu chơi vui nhỉ.
Anh lại cười thêm một hồi nữa, Tần Mặc Bắc nhìn hình ảnh của mình trong gương, anh đã không còn nhớ bản thân không còn cười tươi như vậy bao lâu rồi.
Ba năm nay, áp lực nợ nần làm cho anh không thể nào thở nổi, anh đã sớm không giống như những người bạn đồng lứa, đến ngay cả tình yêu, cũng biến thành xa xỉ, trước kia, dù muốn cũng không dám nghĩ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-doi-an-ca/1025973/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.