Trong giấc mơ, Tạ Cẩn như "Thần du Bồng Đảo ba ngàn cõi; Mộng dạo Vu Sơn tá đỉnh trùng". Anh cởi áo nàng, vén tà váy lên, nhấm nháp hai quả anh đào đỏ mọng quyến rũ trên đôi bầu ngực sữa, nắm lấy cổ chân lộn xộn rồi tiến vào thân thể nàng, bên tai quanh quẩn tiếng rên rỉ mất hồn. Toàn bộ bảo bối bị nàng hút chặt, dục vọng nam tính nhận kích thích ở nơi sâu nhất trong động tiên rồi phun ra từng luồng khoái cảm.
Sau khi tỉnh mộng, anh âm thầm phỉ nhổ bản thân, không dám nghĩ nhiều, cố gắng nén cảm xúc thật chặt trong lòng, thậm chí tìm cách viện cớ lừa mình dối người. Mãi đến khi anh hiểu rõ tâm tư của mình, có thể đúng lý hợp tình thân cận nàng, anh lại không cách gì kiềm chế được ham muốn dùng tư thế trong mộng để tiến vào động tiên, quang minh chính đại hưởng thụ cảm giác cực sướng như cảnh trong mơ.
Khi đó Tạ Cẩn không ngờ giấc mơ sẽ có ngày thành hiện thực, càng không biết tư vị thật sự còn tốt đẹp hơn cảnh trong mơ gấp trăm lần.
Nàng bao bọc anh, quấn lấy anh, cơ thể mềm nhũn trong vòng tay anh. Tình yêu và dục vọng, cảm xúc và niệm tưởng chôn sâu tận đáy lòng trào dâng rồi phun ra tựa dung nham nóng bỏng, đốt cháy trái tim đốt cháy xương cốt, dường như muốn thiêu người thành tro tàn mới chịu bỏ qua.
Tạ Cẩn ôm vai nàng, cúi đầu hôn một bên cổ nàng, rũ mi lướt qua bả vai nàng, đặt nụ hôn lên vết thương trúng tên vừa khép
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-dem-gio-long-khap-bien-quan/440413/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.