Đường Song Nguyệt thoáng cười, hẳn là vậy rồi. Nàng để lại một tiếng cảm ơn rồi quay người rời đi. Trên mái nhà, Phong Vũ tự thưởng cho mình một ngụm rượu. Tâm tư của hắn thế nào, lòng người sâu ra sao cuối cùng cũng chỉ có mình hắn biết.
Từ nhỏ hai huynh muội hắn đã được nàng cưu mang, việc của họ là hết lòng phục vụ vị chủ nhân này. Nhưng nhìn thế nào cũng nhận ra nàng đối xử với họ có chút khác biệt so với người khác. Đường Song Nguyệt tuy lớn hơn nhưng tính cách lại giống như em út. Phần lớn là sống vô lo vô nghĩ nhưng đôi khi lại trầm ổn, khó lường.
Mọi người luôn cho rằng Phong Vân theo Đường Song Nguyệt lâu như thế hẳn là hiểu vị cô nương này lắm. Nhưng người hiểu nàng hơn cả lại là Phong Vũ. Đôi khi hắn biết nàng cần gì, nàng muốn gì chỉ thông qua một ánh mắt. Phong Vũ lại ngửa cổ uống thêm một ngụm nữa. Hắn có tâm tư gì với cô nương này không à? Ai mà biết được.
Còn Đường Song Nguyệt sau khi rời khỏi Nhất Niệm liền hướng Vân Mãn Thiên mà đi. Nàng đi rất nhanh, tới nơi rồi lại không chọn đối mặt trực tiếp mà núp trên một cây cao gần đó.
Nàng thấy cửa sổ phòng của Hạ Tử Phong đang mở, chốc chốc hắn lại cúi xuống viết gì đó. Lúc sau nàng thấy hắn đứng dậy vận động một chút rồi rót một chén trà. Hắn vừa đưa lên uống một ngụm liền phun ra không ngừng lấy tay quạt quạt trước miệng.
Đường Song Nguyệt bật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-coc-bia-mot-bi-mat/3458296/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.