Bia quả là thứ hấp dẫn mê người, nó không nặng như rượu lại có chút bọt đẹp mắt. Tối đó, Liên Sinh môn tiệc tùng tưng bừng, mấy thùng bia vì thế không cánh mà bay. Ngoại công nàng lúc đầu không thích nhưng bị Lưu lão ép uống đến say khướt lại nằm ôm nhau ngủ. Đường Song Nguyệt nhìn hai người họ liền cảm thấy an tâm. Ít nhất Lưu lão sẽ giúp nàng bầu bạn với ngoại công một chút.
Hôm sau, Đường Song Nguyệt dậy từ sớm, nổi hứng đi dạo xung quanh, vừa hay thấy Lưu lão đang luyện công. Lão liền dừng lại, vẫy nàng tới ngồi: "Nguyệt nha đầu, sao dậy sớm vậy? Ngươi có điều phiền lòng?" Đường Song Nguyệt liền thở dài, nhấp một ngụm trà lạnh trên bàn, nói: "Chắc ông cũng nghe chuyện mấy hôm nay rồi chứ? Ta sắp bị gả tới Hạ quốc. Chuyện này thực sự rất phiền phức. Dù sao ta cũng không có quyền để lựa chọn, đã là người của hoàng tộc thì việc bị sắp xếp hôn sự đâu ai tránh khỏi. Ta chỉ lo sau khi mình đi ngoại công không có ai chăm sóc." Lưu lão nghe nàng nói liền gật gù, rồi lão lên tiếng an ủi: "Vậy thì ngươi cứ giao hắn cho ta. Vấn đề ngoại công ngươi, ta sẽ bảo hộ hắn chu toàn giúp ngươi." Đường Song Nguyệt chỉ chờ câu nói này, nàng cảm thấy mình lại nợ Lưu lão nữa rồi.
Đối với nàng, Lưu lão này không khác gì một ngoại công thứ hai. Lưu lão từng là danh tướng lẫy lừng dưới thời tiên hoàng nhưng vì không muốn liên quan đến cuộc chiến tranh giành ngôi vị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-coc-bia-mot-bi-mat/2706169/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.