Khi Nguyên Sơ và những người khác xuống xe, một số đội vì tranh giành người mới hệ thực vật mà đánh nhau, Lê Minh Chi Phong có “ước chiến” với Hoắc Doãn cũng không rảnh rỗi, lúc này bọn họ đang đánh với Liệp Ưng. Bọn họ muốn cả thực vật sư và trị liệu sư, đúng là tham lam mà.
Nguyên Sơ nhìn quanh một vòng, sau đó tìm một chỗ trống và ngồi xuống. Tháp Lệ theo sát bên cạnh cô, cúi thấp đầu xuống, thỉnh thoảng lén ngẩng đầu lên quan sát tình huống xung quanh. Hoắc Doãn nhìn hai người một chút, sau đó mới tập trung xem thi đấu.
Lúc này trời đã chạng vạng tối, ánh hoàng hôn dịu dàng bao phủ lấy mặt đất, ánh chiều tà chiếu lên người của mọi người, phảng phất như vẩy lên một lớp viền vàng. Bóng người tách ra, giải phóng dị năng, lần lượt va chạm vào nhau, sức mạnh của các tiến hóa giả đều thể hiện ra ngoài.
Nguyên Sơ im lặng, Tháp Lệ cũng im lặng theo, hai người như hai cái bóng lặng lẽ, hoàn toàn không hòa hợp với sự náo nhiệt của nơi đây.
Một lúc sau, Nguyên Sơ đột nhiên mở miệng: “Đưa tay cho tôi.”
Tháp Lệ thoáng sửng sốt, đưa tay cho cô.
Nguyên Sơ nắm lấy tay cô ấy, từ tốn nói: “Nhắm mắt lại, cảm nhận năng lượng trong cơ thể.”
Tháp Lệ không do dự, nghe lời nhắm mắt lại. Giống như lúc nãy khi ở trong xe, ngoại trừ cảm giác lạnh lẽo thì không còn gì đặc biệt nữa.
Cô mở mắt ra: “Chẳng có gì cả.”
Nguyên Sơ: “Cô nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-cai-bug-chi-muon-song-sot/2583979/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.