🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Đôi mắt này đã in đậm trong trí não Dư Phi suốt rất nhiều năm sau đó.



Rất nhiều năm sau đó nữa, khi cô cảm thấy trí nhớ của mình dần suy giảm, cô đã đi học vẽ.



Tại sao lại nói như vậy?



Bởi vì Bạch Phỉ Lệ ra đi trước Dư Phi rất sớm.



Thường nói, tình thâm bất thọ, tuệ cực tất thương.



Lúc chàng tạ thế, nhóm đệ tử của Dư Phi đều nhớ rõ, sư phụ của họ dường như không bi thương gì quá rõ ràng.



Nàng chỉ viết mười sáu chữ, đốt trước linh vị.



Trời cao giáng xuống, giết người ta thương. Nếu chuộc lại được, trăm thân cũng đành.



Đám đệ tử cho rằng, họ chung sống ba mươi năm, sớm sớm chiều chiều, tình cảm đã chẳng còn nồng đậm như trước.



Nhưng về sau, có lần một đệ tử đã tận mắt chứng kiến, Dư Phi giữa đêm lên sân khấu, một thân một mình hát "Hương yểu".



Nàng hát vai phò mã Chu Thế Hiển, lại hát vai Trường Bình công chúa, hát qua hát lại, càng hát càng thê lương, càng hát càng tuyệt vọng, hát đến câu cuối "Đế nữ hoa, sống mãi bên người thương, phu thê chết đi, đôi cây tựa dáng người", rốt cuộc ngã quỵ xuống sàn mà khóc, nàng ngửa đầu, cao giọng kêu lớn:



"Đời này sẽ không còn ai hát "Hương yểu" cùng ta nữa!"



Tựa tiếng hạc kêu.



Cậu đệ tử chứng kiến không khỏi buồn bã rơi lệ, lại không dám đi qua đỡ nàng.



Dư Phi vốn chỉ lâm bệnh nặng năm mười tuổi, rốt cuộc ở tuổi năm mươi tư,

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-thay-su-tu/2534400/chuong-22.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Mộng Thấy Sư Tử
Chương 22: Kết bản ẩn giấu
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.