Edit : Ong MD
Beta : Vô Phương
Ngày hôm sau, lúc Mộng Tịch mơ mơ màng màng tỉnh lại, đã gần đến giờ Tỵ, cô bé dụi dụi mắt đến đỏ ửng, dụi đến độ muốn đau cả mắt.
Bé chỉ nhớ mang máng ngày hôm qua gục trong lòng sư phụ khóc thật lâu, sau đó… Bé ngủ quên sao?
Đây đúng là phòng của bé, cho nên… Là sư phụ ôm bé về sao?
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mộng Tịch thoáng ửng hồng, hôm qua sư phụ bế bé ư! Tuy rằng sư phụ ôm bé trước, nhưng dù sao người cũng là sư phụ của bé đó! Hơn nữa, bé mới gặp người được hai lần, cho dù không phải người xa lạ cũng không tính là thân quen!
Xốc chăn lên, đưa tay sửa sang quần áo cho chỉnh tề, cũng chưa kịp rửa mặt, mang theo đầu tóc rối tung đẩy cửa xông ra ngoài. Đã trễ thế này, phải nhanh chóng đến bái kiến sư phụ mới phải, Tử Hiên sư huynh nói các đệ tử ngày nào cũng phải thức dậy trước khi mặt trời mọc để vấn an sư phụ. Nhưng vào ngày thứ hai bái sư bé đã ngủ thẳng một giấc tới tận giờ này, không biết sư phụ có tức giận không nữa. Còn chuyện ngày hôm qua nữa, là bé vượt quy củ, phải nhận lỗi trước sư phụ mới đúng.
Đi đến trước cửa phòng sư phụ, gõ cửa phòng ba tiếng theo quy củ, Mộng Tịch nói: “Sư phụ, người có trong đó không? Tịch nhi vào nhé.”
Đẩy he hé cánh cửa ra, quay đầu nhìn một vòng. Phòng sư phụ không lớn, bố trí cũng rất đơn giản, chỉ cần nhìn một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-le-hoa-lac/1952/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.