Edit : Như Bình
Beta : Vô Phương
“Các con đừng nản lòng, tuy các con không thể vượt qua được thử thách, nhưng các con đã làm rất tốt. Bái được sư phụ tốt tất nhiên rất quan trọng, nhưng việc tu hành đến cuối cùng vẫn phải tự dựa vào sức mình, sư phụ chỉ là người dẫn đường mà thôi. Chỉ cần các con dốc sức tu hành, một lòng hướng đạo, đến ngày nào đó có thể nhìn thấu thiên cơ, tu thành thân tiên.”
Giọng nói Chưởng môn Hạo Huyền vẫn ôn hòa hiền lành như trước, cũng không vì có quá nhiều người không vượt qua được thử thách mà tức giận.
Trong điện, các đệ tử không vượt qua được thử thách ủ rũ cúi đầu, sau khi nghe thế, từng người từng người một ngẩng đầu lên, trong đáy mắt lại lần nữa ngập tràn hy vọng.
Hạo Huyền thấy vậy, vuốt chòm râu bạc, ông cũng không tỏ ra quá vui mừng, rồi chuyển mắt nhìn sang ba người Mộc Mộng đứng hàng đầu: “Ba con, các con tên gì?”
Hạo Khiên nói: “Bẩm Chưởng môn sư tôn, đệ tử là Hạo Khiên.”
Mộc Mộng thưa: “Tên đệ tử là Mộc Mộng.”
Hinh Nhụy đáp: “Đệ tử Hinh Nhị.”
“Ưm, Hạo Khiên, Mộc Mộng, Hinh Nhị …” Hạo Huyền lặp lại tên bọn trẻ trong khoảnh khắc, thân thế Mộc Mộng và Hinh Nhị cũng bị nhìn thấu tỏ, chỉ là lúc thấy được thân thế của Mộc Mộng, ông hơi sửng sốt một chút, rồi lại khôi phục vẻ bình tĩnh thong dong. Hóa ra là thế.
“Biểu hiện của ba con rất tốt, chúng ta rất vừa lòng. Gặp chuyện vững vàng bình tĩnh, không nôn nóng không cuống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-le-hoa-lac/1950/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.