Editor: Băng Tâm
Beta: An Lam
– Phụ thân, nương! Phụ thân, nương! Mộng nhi sẽ tự mình chải đầu!
Mộc Mộng mười một tuổi thắt hai bím tóc xiêu xiêu vẹo vẹo, tay cầm một cây lược gỗ đào, nhanh nhẹn đẩy cửa phòng phụ thân ra.
Ủa, phụ thân với nương đâu rồi? Nàng nhìn phải nhìn trái, tìm khắp nơi trong nhà, nhưng vẫn không thấy bóng dáng phụ thân, nương đâu.
Sáng sớm tỉnh giấc, đợi thật lâu cũng không thấy nương đến chải đầu cho nàng, nàng liền bắt chước theo dáng vẻ của nương.
Thặt hai bím tóc, lòng tràn đầy vui mừng muốn khoe với nương, nhưng kết quả lại phát hiện trong nhà không có một người.
Rốt cuộc thì phụ thân với nương đã đi đâu chứ?
Mộc Mộng ôm đầu gối ngồi ở mép giường, bởi vì thấp người, nàng không nhìn tới ly trà lật úp trên bàn từ lâu đã không còn giọt nước.
Nàng vẫn cứ chờ như vậy, vẫn chờ, đến khi trời tối thì cảm thấy đói bụng, liền đến nhà bếp gặm cái bánh màn thầu của hai ngày trước, giờ đã cứng như đá.
– Không ngon chút nào, phụ thân, nương…
Miệng lẩm bẩm, Mộc Mộng trở lại ngồi trên giường, lần đầu tiên nàng cảm thấy sợ hãi.
Phụ thân, nương từ trước đến nay không bao giờ xa nàng lâu như vậy, cũng không vô duyên vô cớ mất tích như vậy.
Chẳng lẽ do nàng bình thường nghịch ngợm, hay gây sự lại không ngoan, cha nương thấy nàng phiên nên bỏ mặt nàng sao…
Ô ô ô, phụ thân đừng bỏ Mộng nhi, Mộng nhi sợ tối lắm. Không biết qua bao lâu, thân thể bé nhỏ co
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-le-hoa-lac/1940/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.