Thời gian quay lại năm ngày trước. Năm ngày này bọn Mộng Tịch vẫn theo đạo ánh sáng kia mà đi, ánh sáng khi tỏ khi mờ. Lúc ban ngày hơn phân nửa không thể thấy được ánh sánh đó, chỉ có ban đêm mới lờ mờ thấy được một chút nhưng cũng không duy trì được bao lâu. Điều này khiến bọn Mộng Tịch gặp rất nhiều phiền phức; may mắn là ánh sáng vẫn luôn hướng về phía tây.
Chạng vạng, sác trời dần tối, Thi vương gối tay sau đầu nằm trên thảm cỏ bên bờ sông nhỏ, miệng ngậm một cọng cỏ khô:
-Các ngươi nói xem chúng ta còn phải đi bao lâu nữa? Đã năm ngày. Trừ ánh sáng bên ngoài ra không phát hiện thêm chút gì nữa. Có phải chúng ta nhầm hướng rồi không?
-Không đâu. Chương môn nói những mảnh vỡ của đá Nữ Oa tự có cảm ứng với nhau. Nó đã dẫn chúng ta tới đây nhất định là không có nhầm lẫn.
Mộng Tịch ôm đầu gối ngồi bên cạnh hắn. Gió nhẹ thoảng qua, vài sợi tóc của nàng theo gió bay bay.
Vừa đem ba khối linh thạch để chung một chỗ, quang mang chợt sáng; so với trước đây càng sáng rực rỡ. Vì thế bọn họ lập tức đuổi theo đến đây; nhưng vừa đến bờ sông này đạo ánh sáng đó đột nhiên biến mất, bọn họ chỉ đành dừng lại nghỉ ngơi.
-Nhưng ta không hiểu. Vì sao có lúc lại thấy ánh sáng, có lúc lại không? Theo lý thuyết thì mảnh vỡ thứ tư vẫn còn tồn tại, ánh sáng không nên mất mới đúng.
Thi vương nghiêng người, chống khuỷu tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-le-hoa-lac/1912363/chuong-110.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.