-Sư huynh…
Bước từng bước một đến trước mặt Mộ Dung Diệc Hàn, Mộ Tịch nghẹn ngào, cố nén không cho nước mắt lăn xuống.
Sau khi kinh ngạc, Mộ Dung Diệc Hàn lùi về sau mấy bước, khép nhẹ hai mắt lại:
-Nàng tới đây làm gì?
Là tới tìm hắn sao?
Mộng Tịch không nghĩ Mộ Dung Diệc Hàn sẽ dùng loại thái độ này với nàng, lạnh nhạt xa cách giống như người lạ gặp nhau, làm trong lòng nàng không khỏi lạnh lẽo. Mộng Tịch cho là hắn vì chuyện nàng đào hôn mà tức giận, nên vội vàng chạy tới bên cạnh hắn, kéo kéo ống tay áo của hắn:
-Sư huynh… xin lỗi, ta không cố ý không từ mà biệt, ta…
-Nàng cái gì?
Đợi nửa ngày không nghe thấy Mộng Tịch nói chuyện nữa. Mộ Dung Diệc Hàn rút ống tay áo của mình trong tay nàng ra.
-Ta…
Cúi đầu nhìn bàn tay đã trống không, Mộng Tịch khẽ cắn môi:
-Sư huynh, ta biết những việc ta làm lúc đó là muội không đúng. Vì thế mặc kệ huynh đánh ta, mắng ta, ta đều cam chịu. Chỉ là, ta… ta thật sự không thể nào gả cho huynh được…
-Được rồi! Không cần nói nữa!
Lạnh lùng cắt ngang lời nói của Mộng Tịch, Mộ Dung Diệc Hàn không nhịn được lắc đầu, khóe miệng vẽ ra một nụ cười khổ sở.
Mộ Dung Diệc Hàn đột nhiên cảm thấy rất buồn cười, toàn bộ Thiên Thanh ngoại trừ sư phụ ra không ai biết được thân phận thật sự của hắn, mà sư phụ cũng dã đáp ứng tuyệt đối không nói cho người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-le-hoa-lac/1912357/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.