Editor: Nguyệt Ngạn
Beta: An Lam
-Hài tử của ta… ta… chắc cũng rất nhanh thôi…
-Cha, cha! Người phải cố gắng chịu đựng, người phải cố gắng kiên trì!
Thanh âm rên rỉ yếu ớt cùng với tiếng rống đau đớn khàn cả giọng, truyền đến đứt quãng từ một gian nhà tù không xa. Mộng Tịch dừng bước, nhắm mắt lại cẩn thận nghe thật kỹ, sau khi xác định đúng là có tiếng người mà không phải dưới tình huống cấp bách làm nàng nghe lầm, lập tức vội vội vàng vàng chạy tới.
-Loảng xoảng… đinh…
Cánh cửa nha tù bị khóa được Vô Mộng kiếm sắc bén của Mộng Tịch chẻ ra làm đôi.
Người trong nhà tù khi nghe thấy tiếng có người đến, sợ hãi chụm lại. nhưng khi thấy người đến là Mộng Tịch, trên mặt liền lộ ra biểu tình kinh ngạc.
Đi vào bên trong, Mộng Tịch cau mày nhìn khắp nhà tù, bởi vì cảnh tượng hiện lên trước mắt nàng làm nàng khó cỏ thể tin được.
Đây không phải là những đệ tử của phái Thanh Thành sao? Vì sao thần tình của bọn họ đều dại ra, giống như đang khiếp sợ một cái gì đó.
Đảo mắt qua góc tường, thân thể của Mộng Tịch khẽ run. Cái người đang nằm trên mặt đất kia, cả người thấm đầy máu tươi, tóc loạn thành một đoàn, đôi môi tái nhợt run rẩy, hai mắt trầm đục…
-Mạnh chưởng môn!
Mộng Tịch đi tới bên Mạnh Lăng Côn, nhanh chóng lấy tay đặt lên mạnh tượng của hắn, rồi lập tức rút tay trở về.
Bọn họ thế mà lại tàn nhẫn như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-le-hoa-lac/1912291/chuong-76.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.