Editor: Nguyệt Ngạn
Beta: An Lam
Đêm dài cứ lặng lẽ trôi qua, Dịch Vân Lạc ở trong mật thất không có chợp mắt, mà Mộng Tịch đăng nằm trên giường cả đêm cũng không có ngủ.
Tuy tận mắt nàng nhìn thấy cảnh tượng đó, nhưng trong tiềm thức của nàng vẫn không tin sư phụ có thể làm việc đó. Từng ấy năm trôi qua, sư phụ đối với nàng cũng thật sự rất tốt, không phải hư tình giả ý. Nàng có thể cảm thụ được, trong đáy lòng của hắn có yêu thương nàng.
Trên đời này cái gì cũng có khả năng làm bộ, chỉ duy nhất cảm tình là không thể.
Nếu như sư phụ chỉ vì muốn chuộc lại lỗi lầm, thì có thể đưa nàng đến địa phương khác, mà vì sao lại để nàng ở bên cạnh người, lại tự tay người dạy dỗ, chiếu cố cho nàng đâu? Ngày đêm nhìn thấy nàng, chẳng phải là sẽ càng thêm bứt rứt trong lòng sao?
Hơn nữa, dựa vào sự cơ trí của sư phụ, chẳng lẽ người không nghĩ ra, nếu như nàng biết chân tướng, thì sẽ có thể gây hại đến người sao? Sư phụ là người thông hiểu năng lực cổ kim, mặc dù người không nhìn trước được tương lai của nàng, nhưng đây là đạo lý đơn giản, nếu đổi là người khác thì chắc chắn cũng sẽ hiểu, huống chi là sư phụ?
Sư phụ ở trong lòng nàng, tinh thuần như tuyết liên trên Thiên Sơn, cao thượng như vậy, chói mắt như vậy. Người ngạo nghễ giống như một vị thần độc lập. Cao cao tại thượng, không thể nào với tới. Có nhiều lần,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-le-hoa-lac/1912285/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.